Trang chính | Thơ | Văn | Sách VH | Đọc thơ | Trang Phật giáo
![]()
VÀI D̉NG VỀ "CÁI TÔI"
(hoặc nói theo giọng người miền Nam:
DÀI D̉NG DỀ "CÁI TÔI")
- Tên thật viết đủ cả họ là Nguyễn-phước Vĩnh Hảo; sinh ngày 30-11 (năm con... chó) tại Nha Trang, Khánh Ḥa; nguyên quán: Vỹ Dạ, Phú Vang, Thừa Thiên;
- Học ở các trường Ấu Việt, Sinh Trung, Hóa Khánh, Vơ Tánh (Nha Trang), Bồ Đề (Hội An), Long Tuyền (PHV Quảng Nam), Già Lam & Vạn Hạnh (Sài-g̣n, sau năm 1975), Trường Cải Tạo Lao Động K4 (Long Khánh, Đồng Nai), NOVA (Northern Virginia Community College), Los Angeles Valley College (California)... Ngoại trừ trường tiểu học Sinh Trung, các trường c̣n lại đều bị cắt ngang bởi chính bản thân, hoặc do hoàn cảnh;
- Lấy tên thật làm bút hiệu; khởi viết từ năm 18 tuổi; tác phẩm đầu tay, Núi Xanh Mây Hồng, hoàn thành năm 1982 (phổ biến nội bộ); tác phẩm đầu tiên được in và phát hành rộng răi: Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt, vào đầu năm 1989;
- Là con trai thứ 10 trong một gia đ́nh có 14 anh chị em; thân phụ là văn sĩ, thân mẫu là thi sĩ; hơn một nửa số anh chị em đều cầm bút;
- Ở tù cộng sản gần 3 năm v́ tội "phản cách mạng"; năm 1988, bị kết án 20 năm lao động khổ sai (xử vắng mặt--v́ lúc ấy đă qua tới Mỹ);
- Vượt biển bằng ghe nhỏ, qua trại tị nạn Songkhla, Thái Lan vào 31 tháng 3 năm 1987; đến tháng 5 th́ chuyển đến trại Panat Nikhom, sống ở đó cho đến đúng ngày sinh nhật thứ 29 (30-11-1987) th́ lên máy bay, chuyển qua trại tị nạn ở Bataan, Philippines; ở đây học thêm Anh ngữ và đời sống Mỹ đến cuối tháng 8 năm 1988 th́ lên máy bay, đến California, Hoa Kỳ;
- Sống, học và làm việc tại tiểu bang Virginia từ khi mới qua Mỹ (1988); dời qua California từ tháng 8 năm 1991;
- Sinh hoạt văn học: Cọng tác với một số báo Việt ngữ tại hải ngoại với văn, thơ, tùy bút... rất giới hạn, không thường xuyên, như: Khởi Hành, Làng Văn, Thư Quán Bản Thảo, Phật Giáo Hải Ngoại, Phật Giáo Việt Nam, Thế Kỷ 21, Viên Giác, Chân Nguyên, Văn Học, Người Việt... và nhiều tạp chí, đặc san khác; năm 2006, chủ trương tạp chí Phương Trời Cao Rộng, đến 2008 th́ tạp chí này bị đ́nh bản v́ lư do tài chánh; từ tháng 5.2009, làm chủ bút báo Chánh Pháp;
- Học vấn: Không trường nào thích nhận ḿnh, mà ḿnh cũng chẳng thích tham dự một cách chăm chỉ miệt mài đối với bất cứ trường lớp nào... cho nên đại khái th́ biết đọc, biết viết và biết dịch sơ sơ; thích nhất là tự học. Thử nghĩ xem, ngay cả việc học tập cải tạo lao động rất là "thoải mái" --v́ không cần bút viết tập vở chi cả-- mà cũng bị dang dở, không trọn vẹn: chưa đủ 3 năm th́ bị đuổi ra khỏi trường với cái "Lệnh Tạm Tha" chứ không được cấp "Lệnh Tha" chính thức như bạn học khác; coi thế cũng đủ biết là số ḿnh không có duyên tốt với tất cả các loại trường lớp ở đời!
- Bằng cấp: Học hành kiểu tài tử lai rai như thế nên làm ǵ mà có bằng cấp! Ngay cả cái bằng "lao động cải tạo" ở trại K4 Long Khánh (là cái bằng mà bất cứ nhân dân ương ngạnh dốt nát nào cũng có thể có được) c̣n không được cấp nữa huống chi bằng cấp của học đường...
- Nghề nghiệp: Không công ty, hăng xưởng nào thích nhận ḿnh, mà ḿnh cũng chẳng thích xin xỏ ai để được làm nhân viên một cách chính thức... cho nên đại khái th́ cũng có công ăn việc làm, và tạm đủ sống;
- Những điều không ưa: khoe khoang, tự cao tự đại, háo danh, ỷ lại quyền thế, ức hiếp kẻ cô thế, nói dối không đỏ mặt...
- Những điều rất sợ: a) việc: đau răng, chà răng và gặp bác sĩ mỗi sáu tháng (trừ phi gặp được những nữ bác sĩ dịu hiền, dễ thương--mà trường hợp này th́ khá hiếm!); b) người: đăi bôi, tráo trở, nịnh bợ, nghi kỵ, xoi mói đời tư, thù dai và thù vặt; c) vật: gián, chó dữ (ngoại trừ chó nhà ḿnh nuôi và chó giả)... d) và cũng sợ cái ǵ giả (mà ở đời th́ nhiều thứ giả quá à!)- Những điều rất ngán: bị buộc phải viết cái ḿnh không hứng để viết (giống như chẳng thích ăn trái thanh long mà cứ buộc phải ăn!); phải đi bác sĩ mỗi năm hoặc nửa năm để được khám tổng quát trong khi cảm thấy chẳng bệnh hoạn ǵ; bị bắt phải nghe những bản nhạc dở tệ khi đi vào chợ hay hàng quán của người Việt (nhạc đâu từ trong nước "bắn" sang, chắc là muốn giết chết nền ca nhạc nghệ thuật hải ngoại bằng sự tràn lan của dở!? Ừm hừm, nghe nói trong nước cũng có những sáng tác hay lắm, sao không mở nghe thử lại cố ư cho nghe những bản nhạc thật dở? Hay v́ dở nhiều hơn hay nên lúc nào cũng nghe dở?); bị buộc phải thấy hoài những bài viết chưởi bới, chụp mũ và tố cáo nhau không cần chứng cớ nào hết... (chỉ thấy tên tác giả và tựa đề thôi là biết nói ǵ rồi, chứ đâu cần phải đọc);
- Những điều rất thích: đọc sách, nghe nhạc (không thể thiếu mỗi ngày), đánh đàn và ca một ḿnh (hoặc hai ḿnh... không thích hát cho nhiều ḿnh), xem phim (thỉnh thoảng), du lịch, cái ǵ đẹp... (và hiền); và điều thích nhất: viết (dĩ nhiên!).
..............
Ủa, nói là tóm lược mà sao dài ḍng thế! Thôi kệ, đă nói viết theo cảm hứng đó mà! Không chừng cũng cần bổ túc thêm đấy, v́ c̣n nhiều điều rất thích và rất không thích chưa kịp nhớ đến để liệt kê.
![]()