VĨNH HẢO

 

 

 

Tên viết đủ: Nguyễn-phước Vĩnh Hảo; pháp danh: Tâm Quang.

Bổn sư là Ḥa thượng Trừng San - Thích Hải Tuệ, Giám sự Viện Cao Đẳng Phật Học Hải Đức Nha Trang.

Nguyên quán Vĩ Dạ, Phú Vang, Thừa Thiên; sinh cuối năm 1958 tại Nha Trang. Sống nhiều năm tại Hội An, Sài-g̣n, Long Thành trước khi vượt biển đến Songkhla, Thái Lan (1987). Ở trại chuyển tiếp tại Bataan, Philippines từ tháng 12.1987 đến cuối tháng 8 năm 1988 th́ qua Mỹ. Hiện ở California.

Tổng Thư Kư tạp chí Phật Giáo Hải Ngoại, Hoa Kỳ (1994); Chủ nhiệm kiêm Chủ bút tạp chí Phương Trời Cao Rộng (2006 - 2008); Chủ bút nguyệt báo Chánh Pháp. Chủ biên trang văn học www.vinhhao.info và trang Phật học www.buddhahome.net.

Cộng tác các báo chí văn học hải ngoại: Văn Học, Khởi Hành, Thế Kỷ 21, Gió Văn, Người Việt, Việt Báo, v.v…; có bài đăng trên các báo và các trang lưới Phật giáo trong nước, ngoài nước.

 

Tác phẩm đă xuất bản:

Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt - truyện ngắn, 1989

Núi Xanh Mây Hồng - truyện vừa, 1991

Biển Đời Muôn Thuở - truyện ngắn, 1992

Thiên Thần Quét Lá - truyện ngắn, 1993

Phương Trời Cao Rộng - truyện dài, 1993

Sân Trước Cành Mai – tùy bút, 1994

Bụi Đường - truyện dài, 1995

Chạnh Ḷng Tiếng Thơ Rơi – thơ, 1996

Ngơ Thoát - truyện dài, 1996

Cởi Trói - truyện dài, tập 1, 1997

Cởi Trói - truyện dài, tập 2, 1997

Con Đường Ngược Ḍng – tùy bút, 1998

Giấc Mơ và Huyền Thoại – truyện ngắn, 2001.

-  Trong Những Thoáng Chốc - tùy bút và tạp ghi, 2014.

 

 

a

 

Phong trần

 

Chuyện người đi dài như đêm mất ngủ

Không vàng đông cũng đă vàng thu

Xin đừng hỏi phong trần thừa hay đủ

Tóc đong đưa hứng từng giọt sa mù.

(1978)

 

 

 

Thể nhập

 

Trăng rơi vào tách trà

Trà loang trong ḷng sư

Sư lăn trên nền chùa

Đánh một giấc phù hư.

(1984)

 

 

 

Thôi đành

 

Thôi đành quên ước hẹn

Giấc mộng kê vàng phai

Ta về khua tiếng mơ

Xóa tan một đêm dài.

 

 

 

Thời ở ẩn

 

Một túp lều tranh nhỏ

Khép lại một đời rông

Nửa vành khung cửa sổ

Lùa vào một trời không.

1982 (Long Thành)

 

 

 

Trà khuya

 

Phật điện không cài cửa

Tha hồ ánh trăng len

Sư vào xin tí lửa

Nhúm một b́nh trà sen.

(1984)

 

 

 

Hóa thân

 

Từ khi hóa núi bên sông

Đứng trơ thiên cổ mơ ṃng trời mây

Hóa thân em xuống nơi nầy

Hạt mưa nho nhỏ cũng đầy chiêm bao

Rồi em xuôi nước theo trào

Biền biệt xa măi phương nào ai hay

 

Một hôm chim nhỏ về đây

Tiếng như mưa vỡ

Ḷng say điệu buồn

 

Từ mây em hóa mưa phùn

Từ mưa em hóa giọng buồn chim di

 

Tiếng chim ngân một đêm dài

Vụt theo bóng nhỏ về nơi muôn trùng...

 

Tôi, vẫn đứng lại bên sông

Lắng nghe âm hưởng c̣n rung cuối trời.

 

 

 

Viễn hành

 

Thật chậm, thật chậm

Con ốc ḅ ngang sân ga

Nghe được vẻ nhộn nhịp của người khác

Cảm cái buồn của sự biệt ly

Đôi khi quên mất thân ḿnh yếu đuối có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào

Dưới những bàn chân vô t́nh hoặc cố ư

 

Nơi sân ga này phải biết khôn ngoan

Lánh vào những nơi không có chân người bước đến

Đi ở giữa hai đường sắt song song

Không ai phiền đến ḿnh

Hoặc trong hốc kẹt, hang nhỏ, có thể thu ḿnh để có được giấc b́nh yên...

 

Nhưng tiếng c̣i tàu mỗi khuya

Vẫn mơ hồ thúc giục một cuộc viễn hành

Đi về đâu, con đường thăm thẳm

Một thân hữu hạn trườn đến vô chung?

 

Đi qua sân ga này

Có khi tưởng chừng không chi dính dáng đến ḿnh

Mà kỳ thực th́ mọi thứ đều bắt đầu từ đây

Lên đường hay nằm im

Cũng đều là sự khởi hành

Để dấn bước trên con đường vô hạn xa xăm

Hoặc lui vào chỗ tận cùng của niềm cô liêu hiu quạnh...

Chẳng con đường, chẳng nơi chốn nào có tiêu đích thật sự

Chỉ có sự vô hạn mênh mông

Chỉ có cuộc viễn hành

 

Và có con ốc, nơi sân ga này

Lắng nghe tiếng c̣i tàu mỗi khuya

Giục giă khát vọng lên đường.

 

(10/2004)

 

 

 

Tự khúc

 

 

TINH

 

Rừng im mây đầy ôm núi ngủ

Cỏ mềm xanh mướt ngập bờ hoang

Thoang thoảng đêm huyền hương thạch nhũ

Đầu hoa nhụy ứa gió lên ngàn. 

 

 

T̀NH

 

Một lần tương ngộ một lần say

Môi mềm khép mở nụ hôn đầy

Mai sau quăy gánh về xóm cũ

Nhớ mắt sầu đưa vỡ tim nầy. 

 

 

TỈNH

 

Biển t́nh sóng dậy nước lao xao

Yêu em, yêu người như thủy trào

Nỗi ḷng trăm năm hay thoáng chốc

Cũng nhẹ nhàng qua như chiêm bao. 

 

 

TĨNH

 

Thức dậy trầm ngâm đêm hạ huyền

Hồ thu lồng bóng trăng soi trăng

Hương thoảng ngàn lau, hoa mở cánh

Một thoáng tịch nhiên hỷ lạc tràn. 

 

 

TÍNH

 

Từ đâu lần về nẻo nguyên sơ

Trăm năm mỏi gót chân giang hồ

Chó xưa vẫy mừng người năm cũ

Chắp tay đáp lễ, niệm nam mô. 

 

 

TỊNH

 

Gió mưa đă tạnh chiều thôn dă

Cầu vồng bắc nhịp núi với sông

Hoa quả vườn sau chờ gặt hái

Thủng thỉnh nhấp trà ngó trời không.

 

(Tháng 8, 2009)