Khép cửa
Khép cánh cửa đời ngăn tiếng mộng
Mà không ngăn được ánh trăng loang
Ðã liều một bước không thấy bến
Về đây nghe lá đọng sương tàn.
Quay đầu ôn lại ngàn năm cũ
Thời gian ẩn hiện nét tiêu sơ
Cỏ úa mơ màng sinh tử tụ
Mây qua trời biếc lạc chân mờ.
Ta đã sinh từ vạn thuở xưa
Mà sao lầm lỡ bước lưu đày?
Sóng xô nước đọng bờ tâm vỡ
Ngồi đây tính chuyện vô chung này.
Ðêm nay cửa khép ngăn đời mộng
Lọt vào đáy mắt bóng trăng xưa
Chân như ta nếm trong giòng lệ
Bên song lá rũ
Lặng như tờ.
1988