Phù Du

 

 

 

Đây, huyền sử áo trắng của nhà thơ Phù Du (hiện sống ở Việt-nam -- không phải Phù Du trùng tên ở hải ngoại) qua bài Án 10, trích từ thi phẩm Bước Nhảy Chập Chùng:

 

Cô y tá có nụ cười xinh

Đôi mắt ḍ hỏi

Mà mũi kim chích th́ đau

Ê ẩm mông

Tôi nh́n ra

Bên trong áo choàng trắng

Nụ cười xinh

Giấu kín huyền sử

Hai trái đào.

 

Màu trắng ở đây là màu trắng bệnh viện. Màu trắng là của Sinh. Màu đen là của Tử. Theo ư thơ của thi nhân là thế.

Thi nhân nằm nhiều ngày ở bệnh viện chờ giải phẫu. Ch́m ngập trong màu trắng và màu đen, giữa cơn vật lộn của Sinh và Tử.

Khi mũi kim chích vào biết đau là lúc cơi Sinh đă thắng. Cho nên mới nh́n ra nụ cười xinh, áo choàng trắng, và nh́n sâu hơn nữa là hai trái đào giấu kín. Giấu kín thế mà vẫn thấy được mới tài! Mà thấy như thế th́ chẳng phải là thấy bằng mắt mà thấy bằng tâm. Miễn bàn, miễn bàn!

Chẳng hiểu đầu xuân được rời bệnh viện về đến nhà có c̣n mang theo huyền sử hai trái đào nào trong tâm tưởng không. Chỉ nghe một lời vĩnh biệt buồn vời vợi trong bài Án 14:

 

Những hoa mai mùa xuân

Vàng khắp các nẻo phố

Riêng em

Một hoa cúc trắng

Nở giữa ḷng tôi

Mùa thu xa vĩnh biệt.

 

Trên đường về, nhớ màu áo choàng trắng ấp ủ huyền sử. Không c̣n lư do gặp lại. Vĩnh biệt. Chẳng lẽ cái đẹp chỉ đến trong thoáng chốc, giữa cơn đau? Rồi sẽ phai đi những sắc màu trong ḍng đời phăng chảy. Chỉ có màu trắng là c̣n ở lại lâu dài.

Và màu trăng. Thứ màu huyền ảo, xa vợi, cũng lung linh trong tâm khảm những thi nhân hơn bất cứ màu sắc nào khác:

 

Phố rộng mùa xuân xanh vàng đỏ trắng

Xác pháo ven lề

Chân người qua lại nhộn nhịp

Cười nói cười nói

Con chim lẻ loi đậu trên giây điện

B́nh thản ngó xuống

Hí trường sặc sỡ hữu t́nh

Bầu trời xanh thẫm bên trên

Áng mây cuộn dưới trăng mồng tám

Êm đềm tan

Ồ, ai biết?

Nỗi cô đơn trần thế

Nhà thơ cùng đau với trăng

Chất ngọt vàng.

 

Vậy mà vẫn phải trải dài mười mấy công-án nữa, đóng mở mở đóng với nỗi ngầy ngật của trắng-đen, sinh-tử, cho đến bài cuối cùng, Án 42, mới thật là bềnh bồng phiêu hốt:

 

Đi vào đêm sâu thẳm

Mịt mùng dặm lữ có tiếng reo

Chạm nhẹ trong tim

Mơ màng suối tóc đổ dài xuống trên ngh́n trùng bụi đỏ

Phất phơ hàng liễu thắm

Lộ ánh trăng non

Giữa vầng mây bềnh bồng

Tịch nhiên lay động

 

Lối đi nhỏ trong vườn

Gót chân dẵm

Điệu trường ca của dế

Mở vào đêm sâu thẳm

Cánh cửa hé chờ

Có ngần đốm sao rung

Trên cung đàn vi diệu

 

Rơi vào đêm sâu thẳm

Rung động khói sương

Đầu ghềnh cuối băi

Chim tung cánh theo đàn

Lướt thướt bay giữa mùa về tổ

 

Trăng non

Ồ, trăng non

Mọc bên trên bầu trời ảo hóa

Sương sa chậm

Đọng trên bờ mi khép

Hơi thở dài

Đậu lại bên kia thiên thu.

 

Nhà thơ Phù Du không phải chỉ làm thơ theo vần điệu tự do như trên. Ông có những bài thất ngôn và lục bát rất tuyệt.

...

(Đang viết tới đây th́ trời đang mưa)

Ngoài kia trời đang mưa. Muốn tiếp tục với vài bài thơ của Phù Du, nhưng khoan cái đă; hăy đọc bài Ướt Mi của Trịnh Công Sơn. Nghe nói nhạc phẩm này được tạm coi là nhạc phẩm đầu tay của ông (v́ trước Ướt Mi, hăy c̣n nhiều bài khác, nhưng có lẽ không được người ta biết đến nhiều như bài này). Trời mưa bên ngoài cửa sổ bàn viết. Ngồi đây với chung trà nóng, đọc thơ, thú vị lắm.

 

Ngoài hiên mưa rơi rơi

Ḷng ai như chơi vơi

Người ơi nước măt hoen mi rồi

Đừng khóc trong đêm mưa

Đừng than trong câu ca

Buồn ơi trong đêm thâu

Ôm ấp giùm ta nhé

Người em thương mưa ngâu

Hay khóc sầu nhân thế

T́nh ta đêm về

Có ấm từng cơn mưa em chưa?

Mưa lạnh lùng rơi rớt giữa đêm về nghe năo nề

Mưa kéo dài lê thê

Những đêm khuya lạnh ướt mi

Ai c̣n nh́n mưa măi rớt bên sông thêm lạnh lùng

Ai c̣n buồn khi lá rớt rơi trong một cuối đông.

Ngoài hiên mưa rơi rơi

Buồn dâng lên đôi môi

Buồn đau hoen ướt mi ai rồi

Buồn đi trong đêm khuya

Buồn rơi theo đêm mưa

C̣n mưa trong đêm nay

Ḷng em buồn biết mấy

Trời sao chưa thôi mưa

Để mắt người em ấy

Từ nay thôi mờ

Nước mắt buồn mi em ngây thơ...

 

Điệu nhạc và lời thơ quyện lấy nhau, rơi theo tiếng mưa. Rả rích. Thánh thót. Chầm chậm, buồn buồn. Nỗi buồn tưởng chừng nhẹ tợ tiếng mưa, mà sao tha thiết lê thê, làm ḷng ḿnh chùng xuống, muốn khóc theo.

Tới đây bỗng muốn ngưng ngang để ôm đàn mà ca, nhưng không lẽ đang đọc thơ Phù Du mà lại nhảy qua nhạc Trịnh! Thôi th́ đàn ca bằng tiếng thơ của Phù du qua bài Đêm Dậy Chợt Nghe Đàn. Bài này đă được phổ nhạc, nghe tuyệt lắm v́ chính lời thơ vốn đă tuyệt rồi. Nơi đây, bạn sẽ thấy rằng tiếng đàn cũng rơi như là mưa rơi trong bản Ướt Mi. 

Thử tưởng tượng một người hàng xóm nào đó đánh đàn nửa khuya. Tiếng đàn đi vào giấc ngủ của ḿnh. Hoặc tưởng tượng rằng tiếng đàn ấy ở trong giấc mơ của ḿnh, lay động tâm thức ḿnh.  Đánh thức ḿnh dậy. Ḿnh vẫn nằm im trong chăn, im lặng, lắng nghe:

 

Đàn ai tiếng lạnh lùng rơi

Rơi sương xuống cỏ, rơi đời xuống vai

Rơi em xuống cuộc t́nh dài

Rơi tôi vào cơi gió bay điên cuồng

Đàn ai tiếng tịch liêu buông

Buông âm xuống nhịp, buông buồn xuống tim

Buông tôi xuống đáy im ĺm

Đóa hoa đêm nở bên thềm phù hoa

Đàn ai tiếng năo nùng sa

Sa em vào băo phong ba dậy rồi

Rồi sa tôi, lại sa tôi

Sa tôi xuống cuối ṿm trời lao đao

Đàn ai tiếng nhọn như dao

Đâm qua tôi ở nơi nào không hay

Đâm em qua cuộc t́nh này

Đâm con tim nhỏ loay hoay nụ cười

Đàn ai hay tiếng đàn tôi

Mà vang đến tận cơi người vô tri

Mà kêu tiếng mộng thầm th́

Nửa chừng đêm dậy ầm ́ nghe rơi.

Đàn ai mà tiếng ngậm ngùi

Mà như xé rách đất trời hoang vu

Đàn ai vang cả thiên thu

Ngh́n sau thức dậy, ngh́n xưa dội về

Đàn ai động nhẹ cơn mê

Rụng sầu tôi giữa trời khuya bàng hoàng

Đàn ai như thở như than

Nửa chừng đêm dậy tan hoang nỗi sầu

Đàn ai như giọng kinh cầu

Ru tôi vào cơi nhiệm mầu vô ngôn

Đàn ai như nhớ như thương

T́nh xưa quạnh quẽ ngỡ chừng c̣n đây

Đàn ai rung bóng đêm dài

Giấc mơ c̣n với cơn say mịt mùng

Đàn ai lạnh cả hư không

Ồ tôi và cơi phong trần một mai.

 

Hơi thơ lục bát mà đi theo lối của Phù Du trong bài này th́ chẳng chê vào đâu được. Bài thơ (hay tiếng đàn) không những đánh thức ḿnh ra khỏi giấc ngủ, mà c̣n chạm đến bao kỷ niệm xưa cũ, khơi dậy những bóng h́nh, những suy tưởng chôn sâu trong tiềm thức. Những niềm đau cũ tưởng chừng đă vĩnh viễn đi vào quên lăng, nay nương theo tiếng đàn nửa khuya hàng hàng lớp lớp sống dậy. Vào giấc nửa khuya ấy, ḷng ḿnh thật lắng đọng, không chộn rộn và hời hợt như ban ngày giao tiếp với chợ đời. Lúc đó ḿnh cũng vô cùng nhạy cảm. Dù là tiếng đàn bên ngoài vang đến, hay tiếng đàn từ tiềm thức vọng lại, cũng có thể lay động vào chốn sâu thẳm nhất của tự tâm, mở bừng những cảm quan nhạy bén của ḿnh trước cái vô tận của thời gian và không gian:

 

Đàn ai vang cả thiên thu

Ngh́n sau thức dậy, ngh́n xưa dội về

 

Một lần trong đời nghe được tiếng đàn như thế cũng tạm gọi là đủ. Mà một lần trong đời, đọc được một bài thơ hay như thế th́ con kêu ca than văn ǵ nữa. Hạnh phúc quá rồi c̣n ǵ!

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ