Minh Đức Triều Tm Ảnh

 

 

Ha ra

Ha ra chỉ thở v cười

L trăm niềm nỗi

Một đời xa bay

Ha ra

Tỉnh thức pht giy

L ta thấy r

Mặt my chưa sinh!

 

 

 

Cng n l xanh

C khi

Tm đ thốt lời

C khi hồn cỏ

Dạo chơi thung thiền

Cũng l thơ

Cũng l thiền

Sương treo cng n

Một miền l xanh!

 

 

 

Đu hiu

Lỡ tay

Rớt xuống cuộc đời

Loay hoay số phận

Khc cười đu hiu

Bến sng

Cn chiếc đ chiều

Bạt ngn sương nước

Liu xiu bng người!

 

 

Mượn chữ

Mượn chữ

Rong chơi miền bụi trắng

Tờ trăng vng

Pha lẫn khi sương xanh

Tay muốn hi

Thơ xưa rơi biển lặng

Nghe nỗi buồn

Ngn ngữ vỡ lanh canh!

 

 

 

Bng ngược

Bng ta

Đi lộn ngược đầu

Chn di theo vết

Qua cầu cắt đi

Nửa ny

Ct bụi r rời

Nửa kia

Đn chiếc my trời

Qu giang!

 

 

 

Chiếc l v giọt nước

Xanh xanh

Chiếc l nhn sinh

Hm qua giọt nước

hữu tnh đến chơi

V thương

sa mạc lng đời

ha văn

tnh lọc

chữ đời nguồn trong!

 

 

 

Dặm khng

Mải m

Giữa chốn chợ chiều

Vai đau, tc lấm

Đ nhiều gian trun

Ta bn

Rũ o, phủi chn

Dặm khng đủng đỉnh

Chiếc thn nhẹ hều!

 

 

 

Như

Như my

Lng đng sng di

V như hoa nắng

Trn vai ửng mu

V như

Tc trắng trn đầu

Hạo nhin gt lữ

Qua cầu nhn sinh!

 

 

 

Tnh khng

Trần gian

Trăm việc tạm qun

Thơ đề gc ni

Đầy hin nắng vng

Gi trăng

Thế sự khng bn

Giấc thiền lặng lẽ

Nhẹ nhng tnh khng!

 

 

 

Đạo sĩ v hư v
Ta ngồi mi giữa hư v lng ni
bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo my
khối thời gian rơi vo triền đ lặng
hiện tại no mất ht ở đầu cy

đời đạo sĩ, con cng gi bỏ tổ
ln non cao cn sợ nước triều ln
bụi đầy o, phủi hoi tay cũng mỏi
c nhiều khi ẩn dật cũng ưu phiền

ta gh bến đu hiu tm hạt lệ
rơi quanh mnh với nỗi chết xanh xao
hoa đốm bay đ v tri trng mắt
cn bầu trời ai hi những v sao!

đời đạo sĩ, con chim trn đỉnh ni
ngợi ca ngy nắng mới, giữa m sương
chim rướm mu bởi hồn thơ u khot
rớt xuống trần như lửa chy t dương

ta bước xuống, đm, v vầng trăng lạnh
khm lau gi run rẩy nước sương mưa
trọn thn thế ta chối từ vinh hạnh
theo con đường lặng lẽ tự ngn xưa

chừ v bin chỉ cn l hơi thở
v nụ cười bất diệt ở quanh đy
đời đạo sĩ, con cng gi bỏ tổ
ha thn lm lau cỏ ở đồi ty!

 

 

Tờ kinh khng

(Knh tặng Đại huynh Vin Minh)

Từ huynh
bỏ ni ln đường
tnh ta để mặc v thường,
hỡi ai!
đi khi thơ hứng, một vi,
đi khi họa hứng,
nghin mi vẩn vơ!
 

 


Bnh thơ

Xinh xinh vi nụ cỏ
đặt ln đĩa n thư
lung linh vầng nhật nguyệt
lung linh cả thi hư.


 


Tiền thn

Thu về
sương trắng hin thơ
lng trang kinh cũ
mấy giờ cổ nhn
non xanh
nhớ cụm bạch vn
cổng si hoa rụng
tiền thn thoảng chừng!



 

Gốc tng
v cội đ
hoa nở
đ ngn năm
trượng my
nhn thương hải
non ẩn
nửa
vầng trăng!


 


Bn hồ cỏ

Qua cầu
bỏ bng qun mnh
bng bao nhiu ảnh
m tnh bấy nhiu
cỏ xanh
liễu biếc yu kiều
thế thn sương khi
phiu diu mấy bờ!


 


Quảy nắng hồng

Tru v mục tử đều qun
non xanh nước biếc
cn mnh với ta
ba ngn tm vạn yu ma
giấc Trang Chu mộng
bướm sa bồi hồi
tru v mục tử qun rồi
nỗi kia niềm nọ
tiếng lời sạch khng
m sương quảy gnh nắng hồng!


 

Đm nguyệt trc
Tạ từ
xui ngược bể du
tạ từ danh tướng
sắc mu thế gian
non su
đ lặng tiếng đn
đm đm nguyệt trc
gi ngn v thanh

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ