Lun Hon

 

 

http://www.luanhoan.net

 

 

1. Thơ cho Mẹ, Chị v Vợ

 

Mẹ trong nh trăng

gửi chị L Thị Kim Anh v em L Hn

 

nằm im dưới nh trăng m

nghe trong hương gi điệu ru đầu đời

lơ mơ thả gt rong chơi

gặp bn tay mẹ xoa đầu, ơi...

 

chm ca dao trải xanh trời

chở ti bay bổng một đời cůng thơ

lng ni, lng vng ngy thơ

lt bằng lng mẹ by giờ cn thơm

 

đời ti chưa biết ổ rơm

chỉ ngấm hương ổ tnh thơm mẫu từ

mẹ đi biệt giữa thng tư

vầng trăng trňn lắm, hěnh như trn hoi

 

ti nhn r lắm hai vai

mẹ xui trong chiếc quan ti bnh an

nhớ như in, nhớ r rng

ti im lặng đứng cạnh bŕn khi hương

 

ti khng l đứa bnh thường

mắt khng c lệ lng vươn trần nh

ti đi ti đứng như lŕ

những cnh hoa huệ nở ra m thầm

 

ngậm cu kinh Phật trong lng

ha ra ti khc bằng dng khi hương

mẹ ti chừ ở mười phương ?

khng đu, mẹ vẫn ngồi đầu giường ti

 

cu thơ ti ngt tnh đời

chỉ nhờ hơi ấm mẹ ti thở vo

mẹ khng biến thnh ngi sao

mẹ l tất cả dng thơ ti trồng

 

ga nửa đời ti lưu vong

rằm thng tư vẫn chờ trăng xứ người

nằm im đắp nh trăng m

nguồn ca dao cũ từ từ mở ra

 

 

Rằm Thng Tư, 1959

mẹ mất đng rằm thng tư

xc mn mỏi ngấm từ từ khi hương

con vng tay đứng cạnh giường

mặt my kh ro, bnh thường như khng

 

con thằn lằn ngắm bnh bng

bỗng nhin chặc lưỡi, buồn lng liếc ngang

hin ngoi gi chở trăng vng

nhập vo khe cửa cư tang cho Người

 

dng kinh siu độ ngậm ngi

ai tụng ? khng phải lng ti đu m !

tiếng chung m mơ hồ xa

long tan như giọt lệ va xuống lng

 

con đứng ngơ ngc, trời trồng

căn buồng hư ảo męnh mng lạnh lůng

chập chờn cnh muỗi ngập ngừng

cn về xin giọt mu buồn mẹ chăng ?

 

trộn tnh vo những vệt trăng

ướp thơm xc mẹ vĩnh hằng siu sinh

đời con đi, chẳng một měnh

bởi trong hồn vẫn hiển linh mẹ nằm

rằm thng tư, Phật trong con

(Troi Song, 1967)

 

Nhắc Ti Một Cht Mẹ Hiền

thời ở ni mẹ ti bun bn

mua tiu, ch, quế, mật vn vn...

bn đ lửa, kaki, giấy, bt

đời thong dong bỗng lấm phong trần

 

mỗi buổi sng với mo cau cơm vắt

mẹ ra đi cůng c chu mười lăm

chu gnh bầu, d xch cn lủi thủi

lội bun xa lẫn với xm lng gần

 

rồi một bữa mẹ hiền ti bị bắt

bị tịch thu sạch sẽ chẳng cn chi

rương tn phiếu tm bnh xe bằng gỗ

bốn cng an đến vui vẻ đẩy đi

 

mẹ khng khc, khng cười, khng than thở

phơi tc di nằm đọc Lục Vn Tin

con chim khch đến sau nhẹ ln tiếng

ba về thăm, đu đ lại tự nhin

 

mẹ chưa thể bỏ đuợc nghề bun bn

vẫn cầm chừng theo ngy thng đi quanh

ti ngy ngy ngồi phơi trn bậc cửa

ngng mẹ cng ci bnh xanh xanh

(Tri Sng,1967)

 

Mẹ

 

1*

mẹ nằm đọc Lục Vn Tin

trăng thu vo chật mi hin nghe cng

hương từ vần điệu nghĩa trung

hương từ giọng mẹ thơm lừng đn khuya

 

2*

ngồi nhổ tc ngứa cho me

thấy me nhăn mặt lňng se sắt buồn

me đau hay me cũng buồn ?

chng tay, bứng ngọn thời gian, nhi lng

 

3*

lỡ tay bể bt cơm đầy

bng hong chợt nhớ những ngy trẻ thơ

than i cn c bao giờ

lằn roi mẹ dạy ngấm vo thịt da ?

 

4*

mẹ ngồi đầu phản gỗ lim

chn co, chn xếp, lim dim tem trầu

ti mn m ci nm cau

lu lu thấy mẹ gật đầu, mỉm chi

 

5*

ngy xưa u mọi tối ngy

lm rch ci o, mẹ may cả tuần

mẹ chong đn v, rưng rưng :

"trặc tay hay c bầm sưng chỗ no ?"

 

6*

tay đưa ve Nhị Thin Đường

sụt si mẹ dặn : "đi đường phng thn"

ba chm bảy nổi ph trầm

dầu kh cn đọng hương lng mẹ thơm

 

7*

lang thang cu c bờ ao

trợt chn vo bụi, gai co sướt tay

ti đau c một vi giy

sao mẹ buồn lẫy suốt ngy thở ra

 

8*

chim khch gọi trước hin nh

mẹ mang giy lụa dạo ra ngoi vườn

trăm hoa đang độ ngt hương

với tm Phật mẹ ci hn l cnh

 

9*

ngy xưa mẹ nhuộm răng đen

nhai trầu nhỏ nhẻ ni năng dịu dŕng

mẹ lnh như một nhnh lan

mẹ xinh như một b hong bao dung

 

10*

mỗi khi sổ mũi, nhức đầu

mẹ thường cạo gi, xoa dầu cho ta

hm nay, ốm lịệt, nằm nh

nhớ mẹ, giọt nước mắt ga vẫn trong

 

11*

vạch cnh mẹ tỉa l su

nắng thu nghing l tặng cu thơ vng

lng mẹ phơi phới nhẹ nhng

thnh tin giữa ci trần gian ph trầm

 

12*

năm no mẹ cũng nhương sao

mẹ qi giữa chiếu lạy vo hư khng

Phật, Trời c hiểu g khng ?

ring con đọc hết nỗi lng mẹ yu

 

13*

v ba thch rựơu ghiền tr

c ph, thuốc l t t quanh năm

nn mẹ thủ phận gnh gồng

cho hương hạnh phc vẫn thơm mỗi ngy.

 

 

Khing nước

một ci thng con con

một đoạn tre nho nhỏ

chị thương chịu nặng hơn

lu lu hơi cau c

 

em đi trước run run

đn nghing v vai thấp

dốc đ vấp lun lun

thng va vo sau gt

 

một đi lần em khc

ngồi chi vệt mu tươi

rắc ln cht đất bột

thế m vui rất vui

 

giếng trong xanh nước mt

uống lưng một vnh gu

chị mc em đứng ht

nắng chiều vng tu cau

 

ngy qua ngy qua vội

mới đ thế m giờ

chị chồng con lận đận

em bỏ xứ bỏ nh

 

ở đy trời đẹp lắm

sao chẳng hề thấy vui

chẳng phải v em khổ

chợt nhớ nh đ thi

 

ước chi được nhỏ lại

như những ngy tản cư

cng chị đi khing nước

bắt nng nọc vọc chơi

(Ngơ Ngc Ci Người, 1989)

 

Xin gởi Cho Em Vi Giọt Mưa

để Nghe Thnh Tht Suốt Ngy Xưa

 

1.

mưa suốt ngy đm suốt ma đng

chị đang đc bnh xo phải khng ?

chảo đen, bột trắng, bn tay nhỏ

đổ hết lng trn ngọn lửa hồng

 

nhớ gởi km theo một chn tương

ớt xim chanh lụa ấm hơi vườn

gởi thm bp chuối chị đang xắt

lỡ đứt tay đừng bịt vết thương

 

em vẫn đang nhai lại tuổi thơ

bt cn hnh hạ tả tơi thơ

ngại rằng nước mắt chao hnh ảnh

em vẫn van em đừng bao giờ

 

2.

mưa suốt ngy đm suốt ma đng

nh mnh c dột chỗ no khng ?

hứng lưng go nước phun ln giấy

cho long bớt mi lệ nhớ mong

 

i thấy r rng những ngn tay

chị từng kỳ rửa cặp chn ny

giũ mền trải chiếu ru em ngủ

thơ dậy theo ca dao mớm mỗi ngy

 

nghe thoảng qua hồn tiếng thở ra

mỗi lần chị ni bị em la

đă quen ăn hiếp chị từ b

c hiểu em thương chị nhất nh ?

 

3.

mưa suốt ngy đm suốt ma đng

mưa xuyn đầu ni ln mặt sng

mưa từ Đ Nẵng qua Bắc Mỹ

mưa phất phơ bay mưa lưu vong

 

chị buồn cn hơn những hạt mưa

sầu hơn cổ nhạc từ ngn xưa

nhớ thương em trốn vo thi khc

sao cht lng em vẫn cứ thừa

 

chị khc hay l em khc đy

my ru nam tử hn vậy thay

mưa phn mưa bụi mưa tầm t

chẳng c mưa no hơn lệ chia tay

(Cảm ơn đất đ trổ thơ...1991)

 

 

Về Nằm Lại Nơi Mới Cưới

tặng c ba L, Phước Ninh

 

ta về nằm lại bn Ba

ngy xưa em nhỏ như l chim su

ta về nằm lại bn nhau

ngy xưa tc gối nặng đầu bn vai

 

ta về nằm lại bn ai

ngy xưa đứt nt o gi kim găm

ta về nằm lại chỗ nằm

chật vừa đủ cựa m thầm bn nhau

 

ta về nằm lại bn mu

m thơm em tập lm du thuở no

ta về nằm đọc ca dao

đă ru em ngủ như sao sng trời

 

ta về nằm lại trong lời

em thưa thỏ thẻ như mời suốt đm

 

ta về nằm lại trong em

nghe như hoa nở m đềm trong ta

ta về nằm lại trong ta

mới hay ta quả chưa gi bao nhiu

(RHDR,1974)

 

 

Chiều mưa

mừng sinh nhật thứ 32 của L

 

ta đến trọ nh em từ thuở

em chưa qua hết tuổi mười ba

bt mực thơm từng ngọn tc đui g

miệng liếng thoắng vụng về như con so

 

hoa cỏ dại mọc đầy trong ti o

gt chn hồng khng mệt mỏi nhảy giy

tri m u chuyền thẻ chạy quanh tay

cười với ht, ăn qu, vi vĩnh mẹ

 

chừng nấy việc dắt du em nh nhẹ

dạo vng vng trong thế giới ngy thơ

mắt v tư nhn ta đến... khng ngờ

chng lng tử của go my đă lại

 

phng ta trọ m thầm v trống trải

chiếc bn vung, ci ghế vải nh binh

cn bt kh cắm giữa ruột lục bnh

tn thuốc l chất buồn cao thnh ni

 

những buổi sng ci đầu đi thui thủi

những chiều về nằm chờ đợi vu vơ

đời hắt hiu đậu xuống mấy ging thơ

nặng trang bo gởi tnh đi trăm ngă

 

một buổi sng trời mưa buồn chi lạ

bng khung nhn em vọc nước ngoi hin

gi ma thu đa trong tc nghing nghing

bay ln m... nhận ra em đ lớn

 

trong khoảnh khắc lng dịu dng mơn trớn

buồn vu vơ theo thương nhớ min man

mắt em xanh cũng bối rối hoang mang

le li thắp nỗi tnh ta ngơ ngc

 

từ bữa đ hồn ta đầy m nhạc

nhận lời km em học php văn

bi vỡ lng bt ngt nh trăng

em khờ dại hay chnh ta vụng dại

 

thơ trời nắng trời mưa di ra mi

tc em xanh cũng vừa xa ngang vai

ta đưa em chọn hng mẫu o di

i chiếc o đầu tin em tập lm thiếu nữ

 

ta ngơ ngẩn nhưng em cng một thứ

bởi v ta vừa mới biết yu nhau

o hẹn h ta chọn c sai mu

thơ ta đă sum xu lời bo chữa

 

ở chung nh nhưng tương tư từng bữa

cng giận hờn cng tha thiết yu thương

cng yu thương cng cao nỗi u buồn

tnh vụng dại nui xanh mầm sợ hi

 

mẹ em bảo: biết được ruồi đực ci

vừa bay ngang, huống chi chuyện tnh yu

cng giấu quanh, cng bại lộ thm nhiều

mẹ em đă răn dạy em to nhỏ

 

cửa phng ta mon men lời bng go

đẩy ta buồn nối di bước lang thang

nh mắt em thao thức nỗi bng hong

mở trang sch em p đầu ngồi khc

 

tnh yu tnh yu mệt nhoi, khổ nhọc

em bằng lng chịu đựng để yu thương

những l thư tha thiết nỗi vui buồn

em kn đo giấu trong lng mng xối

 

ta len ln lấy nhanh v đọc vội

mua cau trầu mai mối chuyện trăm năm

tnh keo sơn cha mẹ phải bằng lng

thơ ta đă vắng bng em từ đ...

 

mười su năm qua đời dừng trong ga nhỏ

chiều hm nay ngồi vơ vẩn trng mưa

em ngoi hin, lại vọc nước như xưa

ta bỗng thấy em vẫn cn con gi

 

em c biết em vẫn cn trẻ mi

bởi v ta cn mi mi yu em

nối tay nhau đan từng sợi vőng mềm

ta knh cẩn mời em yu ng xuống

 

chiều bt ngt mưa ngoi hin phiu lng...

 

 

Vẫn Em L Người Tnh

vẫn em l người tnh

suốt đời ta yu dấu

hỡi c b xinh xinh

chờ ta đi với bậu

 

đường thẳng hay ngă cong

ghập ghềnh hay bằng phẳng

ng cụt hay lối thng

đời bn đời st cnh

 

trời nắng tiếp trời mưa

ma xun qua ma hạ

quẩn bn nhau bốn ma

vẫn hoi hoi mới lạ

 

tc em ngắn rồi di

mi em hồng rồi đỏ

buồn vui trở hai vai

vẫn trẻ trung b nhỏ

 

yu em ta lm thơ

yu ta em rộng lượng

thơ th thường vu vơ

nhiều khi ton tưởng tượng

 

d viết về một ai

cũng bằng tim em cả

hnh ảnh em khng phai

d gọi tn kẻ khc

 

vẫn em l người tnh

d đă thnh chồng vợ

bốn mặt con xinh xinh

đời ta như hoa nở

 

em khng lầm đu bậu

khi yu kẻ lm thơ

giu ti hoa lng mạn

nhưng chn thật ngy thơ

 

vẫn em l người tnh

nng thơ ta diễm tuyệt

cảm ơn đời cảm ơn

nhờ em ta thi sĩ

(đưa nhau về đến đu 1989)

 

Ly rượu cuối tuần cho l

năm giờ sng em bắt đầu đến sở

trời mờ mờ tuyết lạnh vướng bn chn

ổ bnh nhỏ trong tay chừng đă mỏi

mtro sang bus đă bao lần ?

 

đường th rộng đời th di mệt mỏi

em m thầm như một cnh chim bay

lọn tc rối giấu trong vnh khăn ấm

mắt chong đn trong ngọn bt anh đy

 

ngồi trong sở em vừa lm vừa học

cu đầu tin hai chữ bonjour

đời lận đận ở đu rồi cũng khổ

ca va bien em can đảm c thừa

 

c nhiều lc người chung quanh hỏi chuyện

chẳng hiểu g, cũng OUI vội cho qua

tối về nhớ lần m tra tự điển

thắc mắc nhức đầu buồn bă thở ra

 

đời như vậy phải chăng anh c lỗi

v yu em, v quyết định ln đường

cơm với o tự do cng l tưởng

mất hay cn trong lng biết yu thương

 

đm trằn trọc nhn em nằm say ngủ

muốn hn ln nỗi mệt mỏi bơ phờ

nỗi chua xt m em từng chịu đựng

sợ mi buồn lm vỡ giấc em mơ

 

lm sao giấu gum anh niềm hnh diện

được lm người được c vợ con

mười năm nhốt ging thơ trong lồng ngực

giờ thả bay cho nhẹ nhm tm hồn

 

em yu dấu, hy lạc quan tin tưởng

d thế no ta cũng đ hồi sinh

ngẫm cho kỹ vẫn đng vai n lệ

nhưng t ra cũng c pht sống cho mnh

 

thơ anh đă viết cho em nhiều lắm

thm bi ny, ngn bi nữa mai sau

nhưng chắc chắn khng bao giờ ni hết

những nụ hồng trong ging mu tim anh

 

hy ngủ ngon hỡi em yu hiền thục

mai cuối tuần em về sớm đọc thơ

gắng đừng khc để mnh anh gnh chịu

xứ lạ qu người lạnh nỗi bơ vơ

(Ngơ Ngc Ci Người . 1989)

 

Một Ngy Nghỉ Bệnh

sng hm nay bỗng lừ đừ ngă bệnh

quyết định ở nh nằm cho thẳng lưng

duỗi rộng hai tay xuội lơ cn cuốc

nhắm mắt lim dim nghĩ ngợi lung tung

 

bỗng thấy nhớ em như lu khng gặp

bỗng thấy thm em như thuở chưa từng

em đang chạy đua dnh từng nhịp thở

tối mặt tối my chn đạp khng ngưng

 

my dội lng ta dập dồn thương xt

y ny nằm nghe nước mắt rưng rưng

lực bực trong đầu ngn cy kim chch

cạo gi xoa dầu uống Atasol

 

gắng ngủ phứt đi d năm, mười pht

buồn tủi chi đu vật vă trong lng

thấy tiếc lm sao bốn năm chục bạc

hoang ph một ngy uể oải nằm khng

 

lảo đảo ngồi ln by tr ma bt

thơ thẩn mnh mang viết bậy mươi ging

đời sống mỗi ngy một thm rch nt

thơ ha khng ra bạc cắc bạc đồng

 

viết chn v quăng nằm vi chong vng

nhn quẩn quanh nh giấy rc giăng giăng

gắng gượng ngồi ln bần thần quơ chổi

mạn nhện bụi đời gom một đống đen

 

đng cy đinh treo ảnh em ln vch

nhn mắt em cười trong ảnh muốn hn

xinh đẹp như ri sao m lận đận

theo ta lm g hỡi ả mo con

 

một thong ba mươi năm di chung bng

c hiểu cho ta vẫn một tấm lng

giả sử hm nay ta say thuốc chết

em cn nửa đời c bớt long đong ?

(đưa nhau về đến đu, 1989)

 

Bạc Tc

chiều thứ su về sớm hơn thường lệ

em m hn như thuở mới yu nhau

thua chy ti ring cuộc tnh st lại

giữ cho lng gắng đứng tiếp hm sau

 

trong tha thiết vang lời em kinh ngạc

"ồ ci g như tc bạc, đầu anh"

chuyện nhỏ mọn sao lng chng bỡ ngỡ

dẫu đă từng phung ph tuổi xun xanh

 

em năn nỉ gh vai tm từng sợi

nhổ cho xong, đừng để mất đẹp trai

tnh em thắp sng theo từng ngọn nhỏ

rụng trong ta xa xt tiếng thở di

 

ta nhăn mặt than đau, em i ngại

bốn mắt nhn nhau chan chứa suốt lng nhau

em chợt ni tưởng như thầm an ủi

"ồ chỉ ton những tc ngứa, tc su"

 

khng đu em, chng chnh l đ trắng

đang xy dần phần mộ của ring ta

hoa ngập nước lu ngy đnh phải r

hồn ngấm sầu lu qu phải phi pha

 

luật trời đất c sinh c tử

s chi ta mới chớm trổ sắc gi

đời sống bm vinh danh g nuối tiếc

ko di chi kiếp bỏ nước xa nh

 

nhổ sao hết hỡi em yu ngớ ngẩn

rụng sợi ny đến sợi khc thnh vi

mười năm nữa hay vi giờ sắp tới

sợ chi đu ta chuẩn bị xong rồi

 

tc chớm bạc nhưng hồn sầu đă bạc

xin nhẹ tay ta nghe nhi cơn đau...

(Ngơ Ngc Ci Người, 1989)

 

viết trong đầu tại hpital gnral de montral

bao nhiu hạt tuyết trong dng tuyết ?

tuyết trắng trời kia c mấy dng ?

kh lạnh khởi từ tinh thể tuyết

c buốt bằng thơ chết trong lng ?

 

thơ đă tắt rồi ? thơ đă chết ?

mu chừng chảy vội để lạc thơ

ta nghe đu đ trong da thịt

khởi kết vng hoa, dựng nấm mồ

 

đời lỡ sống với những tr v ch

lm chi hơn khi dng mu đầy thơ ?

trang chữ viết đu để dng đắp mặt

giọt bụi ta đọng được giữa hư v ?

 

 

nhn em đứng thất thần trong lo lắng

xốn như gai ai chch khắp thn mnh

khng dm nghĩ ngy mai em ở lại

nuốt hương, trầm lặng lẽ giữa trng kinh

 

em yếu đuối em thiệt th em vụng dại

một đời giu nhn nghĩa với yu thương

thn mn mỏi sẽ cng đời cn lại

một mnh đi cho hết những đoạn trường

 

em gắng nh, em yu, đường cn lại

ta hnh dung, ta tưởng tượng, r như l...

gắng đốt hết vết đời ta st lại

thương chnh mnh l em đ nhớ ta

 

em gắng nh, bước ngoan đường cn lại

thời nhiễm trng-thơ rồi sẽ phi phai

một lt nữa hay mốt mai... đu biết

lặng nhn em vừa lội tuyết ra ngoi

 

thơ đuối sức nhưng lng bay theo tuyết

- em về lo khăn o để mang v...

vẫn để tnh ở lại hồi sinh thơ

sẽ v em gắng sống đến bao giờ...

(SNCNTNT)

 

 

2. Thơ ve gi

 

Nẵng Tiểu Thư

1.

cho em, L Thị Quỳnh Như

xin đừng nghing nn , nắng thu rất hiền

con đường ny đă dnh ring

cho người con gi c duyn như l

c hoa khi của Tam To

thong dong dạo bước trong ta mỗi ngy

ngn chn như những sợi my

lng ta ngậm vc tnh đầy tiểu thư

thưa em, L Thị Quỳnh Như

em thơm như ngọn thơ từ Nguyễn Du

 

2.

cho em, on Thị Bch H

xin đừng vội nu, giữ t o phơi

nụ cười em chợt đnh rơi

chắc khng sơ như ti ngỡ ngng

hng kiền kiền thở vội vng

ti nghe r những giọt đn bay qua

thưa em, on Thị Bch H

em thơm nhnh chữ Nguyn Sa gởi tnh

 

3.

cho em, Nguyễn Thị Ngọc Lan

xin đừng quu gt chn vng thanh xun

triệu dng tc chảy trn lưng

đẩy x, vẫy gọi ngập ngừng theo nhau

cng cu thơ, ti theo hầu

cn lo em sẽ quay đầu ng lui

gi đường Hong Diệu nhắc ti

theo st cht nữa khng thi lạc đng

thưa em, Hồ Thị Ngọc Lan

thơ L Vĩnh Thọ bn sang bao giờ ?

(Tri Sng 1967)

 

Qua Ng Mỹ Nhn

1.

rập rnh qua ng Minh Xun

liếc cho đỡ nhớ dải lưng lụa vng

nhn nghing, nắng gc hnh lang

nhn xo, nắng giữ hai hng sứ xanh

long lanh mắt vượt qua thnh

vn mn hỏi nhỏ bức tranh treo tường...

m thầm gởi tặng mi hương

ln bn tay vải tiếng dương cầm buồn

lng ti phiu lng mười phương

bỗng về ở trọ trn trường tc hoa

 

2.

thắc thỏm qua ng Như Thoa

vng cung ộc Lập nối qua Bạch ằng

phng mắt ln nc lầu đen

ln bao lơn rọi thay trăng Sơn Ch

trầm hương từ ci thịt da

trải xanh ngọn gi ngấm ra sng Hn

bn tay cầm vợt bng bn

lỡ cho ai nắm lấm vng tnh thơ

ti ngồi dựa gốc cy mơ

ho thn thương nhớ thnh tơ bắc cầu

 

3.

e d qua ng Trn Chu

cy vng đồng đứng pha sau nhắc chừng

bởi ai lỡ thắt giy lưng

ln voi lm sống b Trưng thuở no

cho tnh thức cũng chim bao

cho tnh ngủ cũng nhả thơ nhớ đời

hng ro chẳng phải mồng tơi

nm thư khng tới, vi lời chẳng qua

thi đnh lm đa sao sa

rơi hoi chẳng lọt nc nh hoa lan

 

4.

ngập ngừng qua ng Lm An

mưa dng hộ tống hai bn chn thơ

tưởng như đang đến nh thờ

thủ lời xưng tội vẩn vơ trong lng

lỡ qun hi bậy nhnh bng

ngửa tay hứng giọt mưa trong ngỡ l

cổ em chưa vướng vng hoa

chuỗi kim cương nước khc xa mọi người

trng qua cổng, thấy em cười

Cha tha ti tội yu người sau lưng

 

5.

l d qua ng Bch Qun

gi bn tay ở ti quần, đăm chiu

loanh quanh trong bng xẩm chiều

nghe chn my thả lời phiu bồng cho

ngu ngơ dừng trước cổng vo

dm anh khuyển rất bảnh bao cau my

co chn buộc lại giy giy

tam sng, tứ ni... cht ny ngn chi

ngại em... lững thững quay đi

bng khung ngoi lại chung qui cũng l

 

6.

mon men qua ng Thu H

dẫu lơi chn đạp cổng nh cũng qua

nắng chiều đang thở trn hoa

hnh như c bng thướt tha vi nhn

quay đầu xe lại, kh tin

nụ cười thơm ấy v tnh thật sao ?

gy ng đỡ mi tc cao

r rng c hạt bụi thao thức nằm

vy thơ đang độ thong dong

chiếc xe đạp bỗng phải lng qun đi

 

7.

t t qua ng Quỳnh Chi

hai hnh lang gi thầm th quanh năm

nắng khng vo lọt chỗ nằm

hạt thơ đu dễ bn mầm bn hoa

m người nhớ ci ng ba

ng Kinh Nghĩa Thục rẽ qua Nguyễn Hong

ba nhnh xun sắc đoan trang

c khi no thấy anh chng ngu ngơ

chỗ no vo cũng ra thơ

yu ai chưa biết vu vơ để dnh...

 

8.

phất phơ qua ng Thy Oanh

một gian cư x long lanh mắt cười

ai cho php một con ruồi

yu người ho điểm son tươi bn cằm

trang Kiều mở dưới gối nằm

thơm lừng hương tc trăng rằm ngủ qun

cnh tay trn mướt tơ mềm

lm sao dm gối chỉ thm vu vơ

lỡ mang bệnh nghiện lm thơ

ngại chi đi pht bất ngờ t tm

 

9.

bng khung qua ng i Cầm

chợ Cy Me ng, th thầm trn vai

chng ny coi cũng bảnh trai

tiếc rằng thiếu bước chn di trổ hoa

phng hồng đ chật tiếng ca

một nh thơ ở phương xa đ vo

trời thừa bao nhiu vị sao

thừa thm vị nữa chẳng sao đu tnh

vẩn vơ vo ci u minh

Ty cười dưới mộ giật mnh lm thinh

 

10.

lờ khờ qua ng Diệu Minh

tro tường sn vận động nhn my bay

nhạc luồn theo những ngn tay

xoay lưng ong những vng quay vật vờ

dng hoa đi cc thanh cao

bước dần ra khỏi vạt thơ m tnh

lầm bầm tụng một cu kinh

một cu kinh trị thất tnh v ngn

ng quanh trời đất vẫn trňn

ngả lưng đnh giấc thả hồn lưu linh

 

11.

lừng khừng qua ng Phước Ninh

lolita hiện hiển linh cười cười

gi bứng được cnh mi tươi

lấy thơ lấp lại cho đời khỏi ghen

tnh yu l ci mặt bằng

xy bao gc gi lầu trăng, vẫn thừa

hn nhau từ sng đến trưa

từ chiều sang tối vẫn chưa thơm lng

đường Phan thanh Giản cong cong

ci chn đứng lại, ci lng bng khung

 

12.

buồn buồn qua ng mỹ nhn

Qu Phẩm, Thạch Trc, Ỷ Vn , Bch H

Xun, ng, Hồng, Ph , Phước, Nga.......

những mi, những mắt, những da thịt nồng

những vồng đất biết trổ bng

thuận, khng, ti cũng đă trồng ra thơ

di đời tri nổi phất phơ

sờ trong ngực o vẫn thao thức tnh

gởi người thnh nữ siu hnh

nụ hn ny để tạ tnh thế gian

nguyện đem theo xuống suối vng

(Tri Sng, 1967)

 

Thơ Tỏ Tnh

ngỡ mnh l sơn ca

ti treo hồn giữa trời

vung tay vi tiếng ht

những tiếng ht khng lời

 

em đi rong giữa nắng

tc gi nổi theo đời

bi ca tnh vun qun

xanh từng nhnh tc lơi

 

yu em my biết ni

yu em gi biết cười

yu em nắng biết thở

tất cả thnh thơ ti

 

thơ ti em khng đọc

(cũng chẳng cần đọc đu)

ngn triệu trang gộp lại

cũng hiển linh một cu:

yu em, ti yu em

 

Nghu Ngao Mua Tnh

 

một mnh qua phố chiều mưa

ti cng lưng đạp tm mua tnh người

lượm thầm từng vụn tin vui

chắt chiu ủ kn đọt cười chớm xanh

mưa o o bủa vy quanh

run tay vuốt mặt lạnh tanh bốn bề

em ngồi đu, mi tc thề ?

vng ruban tm theo về ai chưa ?

dập du bong bng nước đưa

cu thơ ngy nọ cũng vừa đến nơi

ti đi lững thững bęn trời

porte-bagages nặng vốn lời nhn sinh

thầm thương cho nhm thơ tnh

em chưa chịu thả chn linh hiển vo

chiều mưa, gi bạt lời rao

vo su trong giấc chim bao em nồng

vậy l em biết phải lng.

(Tri Sng, 1967)

 

Em

lnh thổ thơ ti, một ci Em

hng trăm chnh thất, chỉ một tn

v khng cung nữ, khng hong hậu

lộng lẫy trong cng một dng Em

 

Em nhận ra chưa hương sắc thơm

từng trang em đọc, chữ trong lng

đừng kinh ngạc nh, nng thơ ấy

đang ngắm mnh trong ngn ngữ hồng

 

Em thong hổ ngươi một cht. vng

lng em. ng ấy dm phơi trần

tri tim. kỳ qu. Em khng biết

tay chống cằm nghe mộng bng khung

 

Em thong bực mnh một cht. vng

ta chăng ? miệng lưỡi kẽ ba lăm

soi gương. so lại. ai v nữa ?

my nhu khng che nổi m hồng

 

Em thong dửng dưng một cht. vng

ai th ai. mặc. g c lần

m sao giống qa. hay l chnh...

thơ cứ y như lng lng lng

 

thưa đng l Em đ chớ ai

những mi những mắt những vnh tai

những lời chưa ni, hơi chưa thở

vinh hiển cng ti, thơ, snh vai

 

thưa đng l Em, một cői Em

giai nhn thin hạ chỉ một tn

tri tim lng mạn khng hề cũ

v nặng bằng cn sợi thơ tnh

 

Em của ti, khng chỉ một người

m l tất cả cc giai nhn

tri tim đủ chứa ti cư ngụ

sống một đời thơ. một cői tm

(Mời Em Ln Ngựa)

 

Mời Em Ngồi Lại

1*

chẳng c lẽ một mnh ta ngồi lại

trn chiếu sầu trải suốt trăm năm

với một cụm hoa hồng nở mi

triệu đa thơ thơm ngt trăm năm

 

ta mời em, mời cc em, ngồi lại

thay cho v sao lạc ngủ bn vai

cho thi huyết ta đủ lm men rượu

tặng cuộc đời ph phiếm ngy mai

 

em đừng ngại thời gian xy đ mộ

ln tc hồng của tuổi bnh minh

bởi tnh ta tuy khng l son phấn

nhưng chnh l vin thuốc trường sinh

 

em lộng lẫy như vầng trăng ta tm thấy

trong đm di hồn ha sợi thơ bay

mi mắt dắt du nhau về v tận

trong trng trng m sảng nồng cay

 

2*

chẳng c lẽ một mnh ta ngồi lại

trn chiếu sầu trải suốt đời ta

với tri tim l cụm hoa nở mi

triệu đo thơ khng c tuổi ga

 

ta mời em, mời cc em ngồi lại

ho chung dng mu với tim ta

cho hơi thở ta đủ lm phn bn

nui ngt xanh từng cội rễ thi ca

 

xin đừng ngại, ta một chng thi sĩ

m tnh yu hơn m chnh người tnh

giu m điệu nn ba hoa cht đỉnh

em bằng lng rộng lượng hy sinh

 

ta khng nịnh nhưng mong em chịu hiểu

em l dng mu chảy trong ta

em l phổi cho hồn ta được thở

em l thơ cho ta được ngm nga

 

3*

chẳng c lẽ một mnh ta ngồi lại

trn đời ny với triệu đa thơ

đă được nở từ cc em gp lại

bằng những cuộc tnh lộng lẫy thanh cao

 

ta mời em, mời cc em ngồi lại

ta mời em, mời cc em ngồi lại

(Rượu Hồng đă Rt 1974)

 

Thiệp Hồng

ti đoan chắc rằng em sẽ đến

sẽ vo thăm cho biết tri tim ti

ci vạt đất đầy phn tnh v nước mắt

ci dng sng đầy hnh ảnh v m thanh

 

em đừng thẹn v cũng đừng lo lắng

ti khng nhn vo tận mắt em đu

tc em buộc hay thả bay từng sợi

m em thoa phấn trắng hay hồng

 

những điều đ khng lm ti bận rộn

khng lm ti tăng hay giảm si m

v chắc chắn ti khng ca ngợi

mi mắt em hay bất cứ điểm no

 

bởi ti biết em l người tự trọng

ti cũng khng yu ci ho nhong bn ngoi

nhưng dĩ nhin em cũng nn trang điểm

mu o xanh cho trải mt lng ti

 

guốc em trắng c chiều cao vừa đủ

nng gt hồng tha thướt bước vo thơ

ti đă trải hn hoan ngoŕi ng đợi

em cao sang kiều diễm hy yn lng

 

đm nếu tối ti sẽ nhờ sao sng

đủ nhn tay em trắng vỗ ln đn

trời nếu bo ti sẽ năn nỉ go

đừng thổi bay thn mềm mại tơ giăng

 

v như thế, chắc l em sẽ đến

sẽ vo thăm cho biết tri tim ti

"khng c lửa lm sao c khi"

khng yu thương lm sao được thất tnh

 

rượu đă rt em hăy say một bận

trong ci sầu ti sẽ ẵm em đi

em đừng ngại sẽ dẫm ln xc chết

những cuộc tnh chằng chịt trong ti

 

cũng đừng ngại sẽ trở thnh như vậy

bởi yu em ti đ giết chnh mnh

v đ giết lun em lm chất liệu

em bằng lng hay phản đối cũng khng sao

 

đời đă trch ti dật dờ lẩn thẩn

đời đă khinh ti lăng mạn đin khng

ti muốn ni với em về chuyện người m gi

m tnh yu đắm đuối viết thơ tnh

 

ti muốn ni với em về những bi thơ đ

m mọi người thường chỉ trch ch bai

em cũng thế biết chừng đu, cũng thế

ti yu em, ti chỉ ni với ring em

 

ti chỉ muốn một mnh em đập chn

trong hồn ti chếnh chong cơn say

chuyện chi phải ngợi ca từng ngọn l

bởi nhờ em đời đă đẹp lu rồi

 

v hơn nữa, ti thiếu ti giả dối

khng ngụy trang, che giấu những ring tư

đồng thế, nŕo em yu, hy đến

trăm bi thơ ti đă trải lt chn

 

hy đập ph cho tan cho nt

ci đời ti lẩn thẩn dật dờ

xin ni trước để em đừng kinh ngạc

tri tim ti l một quyển sổ vng

 

em đă đến, dĩ nhin l đă viết

một đi dng ln đ để mua vui

đi dng đ, xin cho ti mượn tạm

biến thnh thơ thay tấm thiệp mời

 

 

Vẽ Em Ln Thơ Ln Cuộc ời

ti khng c g, ngoi tnh sử

cả đời ti

đă sống

v sẽ sống

bằng chừng đ

ti đă mất tuổi thơ

nhưng khng c tuổi gi

ti chỉ c tuổi yu

tuổi thất tnh

tuổi mơ mộng

tuổi lm thơ

v triệu bi thơ của ti

chỉ l một bi thơ

chỉ l một cu thơ

vỏn vẹn

l nụ hn trn mi em

ti xin vẽ em ln thơ của ti

ln cuộc đời ti vinh hiển

vẽ từng gt chn hồng

vẽ từng nốt ruồi xanh

vẽ từng ci bớt son

vẽ từng ci răng khểnh trắng

vẽ từng sợi tơ thơm

vẽ từng ln da lụa chn

để được sống trong em

để được thở hơi em

thơ

thơ chan ha vỡ trn trn thn thể ngọc

ti tưởng chừng muốn ghen

với chữ nghĩa với vần điệu

cứ bồng ẵm

cứ nịnh ht

cứ ca ngợi

cứ nựng em mỗi ngy, mỗi giờ

cứ chưng em ra cho mọi người chim ngưỡng

em

ti vẽ em ln thơ

ln cuộc đời ti vinh hiển

xin mời em ở đ

xin mời em dạo chơi

cuộc đởi ti

thế giới tnh yu bt ngt

(RHDR, 1974)

 

Ga ời Gi Trăng

tặng Phạm Ngọc Nin

 

nt sầu lẫn trong dng em

rủ ti tri nổi từng đęm chập chng

nghĩ quanh quẩn, nhớ lung tung

em buồn ai cng đi cng ci thơ ?

ti gi đời vẫn ngu ngơ

yu em mơ mộng vu vơ suốt ngy

đi ra vấp sợi lng my

đi vo vướng nhịp thở đầy hương mi

hết đi rồi tiếp tục ngồi

lm thơ vớ vẩn một đời phiu du

ti gi đời vẫn cn ngu

yu em mải miết trng tu nỗi sầu

tri tim như vạt đất mầu

gi đời mới biết ta giu gi trăng

(RHDR, 1974)

 

Yu

yu em lười biếng ni

yu em ngần ngại cười

mỗi ngy một hao hụt

lượng mu đời tươi vui

 

chợt xa dần con c

lặng lẽ trốn con chim

nhnh cy thm mấy l

nhạt hương bn tay tm

 

yu em ngồi lặng lẽ

bn mớ chữ dị thường

đổ ra tay xếp lại

những sợi buồn dễ thương

 

yu em bước s sẹ

quanh quẩn một con đường

nhớ nhung khng mấy đoạn

m đi hoi khng cng

 

yu em lng thnh thiện

thanh thot một đời ring

đm đm vi hương gối

lắng theo đời nằm nghing

 

yu em khng thể ni

yu em khng dễ cười

thnh tm trong cuồng nhiệt

cng dường hết tnh ti

(sng ni cng người thơm ngt thơ)

 

em v thơ

gởi tặng thiếu nữ ở mọi thời đại

1.

chỉ cần chạm nhẹ vo ta

l em c thể rt ra thơ tnh

sợi thơ vụn vặt linh tinh

nhưng thừa sức để tri mnh với nhau

2.

em yu đu chỉ lm thơ

v em đu chỉ vu vơ qua đường

em l tất cả nguồn hương

nằm trong những đốt xương sườn thi nhn

3.

lt triệu ngọn lục bt tnh

em nằm, xun sắc mới tinh mun đời

yn tm, phơi phới rong chơi

tri tim đă c đng nơi đi về

4.

em đi tay đnh mượt m

lm bao nhiu bụi t t bay theo

thơ đời vốn rất trong veo

bỗng dưng tri nổi bọt bo nhớ nhung

5.

mỗi khi mở nước gội đầu

hnh như em lượm được cu thơ tnh

bởi đi khắp cői u, minh

lng ta tm nụ xinh xinh bm vo

6.

trời sinh em, trời sinh thơ

nếu khng chẳng biết phải thờ em đu

tri tim d rất l su

chắc g em được ở lu đời đời

(sng ni cng người thơm ngt thơ, 2002)

 

lt tnh gối tay

dắt em vo bụi hoa li

bẻ l lt ổ nằm di lm thơ

ng ln gặp sợi nắng tơ

vạch thơm kẽ l ngu ngơ ngắm tnh

vi nhnh my lấp l nhn

hai nhnh chn trải ấm mnh cỏ thơm

tay theo ngọn bt ln dng

thơ tỉa từng hạt vo lng nguyệt thi

nghe trong khoảnh khắc xun th

gh vai vạn vật chuyển đi nghn trng

lt tnh dưới cnh tay xun

cho nhan sắc thấm thơm lừng mun năm

cảm ơn em ủ chỗ nằm

ổ thơ như vạt trăng rằm nőn hương

(sng ni cng người thơm ngt thơ)

 

nhnh xun xanh

sớm mai khng chim ht

chớm trưa khng nắng hồng

bầu trời khơng my dng

tay mở lng trống khng

 

mười năm khng tri nổi

su năm khng phiu bồng

tc mn vầng trn cũ

đời xế vạt mắt trong

 

em xưa nhan sắc lạ

vẫn nằm ht trong lng

bi ca khng c tuổi

giai điệu tnh thong dong

 

ti xưa chừ vẫn vậy

thn thiết giấu trong lng

vi nhnh buồn vừa đủ

cho đời tnh trổ bng

 

xế chiều nằm chờ đợi

nửa đm ngồi nhớ mong

thong nghe hạt bụi chạm

lng ngấm hồn mi hồng

 

ging thơ xưa chẳng mỏi

hồn nhin sống như sng

đời thơ thanh thản cőng

đời ti dạo vng vng

 

xem ra người cũng vậy

năm thng nhẹ như khng

lắng nghe nhnh xun thắm

bn thơm thơ trong lng

(sng ni cng người thơm ngt thơ. 2002)

 

 

mi hương từ ci vạt giường

xa lu qu ci vạt giường thuở nọ

hương tre ngm vẫn khắng kht ấp lưng

dng kỷ niệm vẫn khng ngừng lấp l

mọc quanh ti triệu con mắt thăm chừng

luồn dưới gối bn tay tha thiết nhớ

chạm được g dưới vung chiếu trong tm

đường my cườm kết nẹp tre ln-nước

giữ hơi ai thuở nằm đợi phiu bồng

nằm thật thẳng tự đo mnh di ngắn

thời gian lm dn lại khối thịt da ?

cng co cụm cng đụng vo dĩ vng

mỗi nhnh vạt giường mỗi nhnh xương ta

vẫn nhắm mắt lm thơ sao vẫn nợ

sợi tnh ai bỏ st giữa bn tay

em yu dấu, trn vạt giường thuở nọ

em lỡ ươm một nhnh lng my

em yu dấu, trn giường tnh thuở nọ

thơ chưa thnh đủ bọc vc em nghing

ngoi hồn đựng kịp thời đi mắt liếc

v tiếng-tnh em sảng khoi v bin

(sng ni cng người thơm ngt thơ, 2002)

 

cầu ao

cầu ao nhỏ em thng tay vọc nước

mười ngn hoa thả bắt lượng đời vui

sợi rong biếc bỏ bầy mon men đến

chờ em cho được php ngấm hơi người

em vốc nước săm soi rồi bung thả

chm nước trong thoang thoảng thở trầm hương

c phải mật từ chỉ tay ban pht

hay từ tim, mu truyền đạt yu thương

một đn c chen nhau n nức lại

vi con chim đnh bạo xuống cầu ao

my mấy thỏi cũng tạm rời chn gi

chỉ ring ti khờ khạo trải thơ chờ

ổ tnh lt vừa xong, em khuất gt

cầu ao nằm bịn rịn, gi ngu ngơ

tnh khng đậu, nhớ thương thơ vẫn nở

em c bao giờ chợt nhớ ci cầu ao ?

(sng ni cng người thơm ngt thơ, 2002)

 

 

bệnh rnh sắc hương

lỡ tay trồng ngọn thơ tnh

một đời đnh phải rập rnh sắc hương

rnh sợi mưa gọi sau vườn

rnh dng nắng rủ ln đường cỏ hoa

rnh lọn my nu nc nh

rnh gi v lễ vn t o ai

rnh vu vơ tiếng thở di

rnh nghim chỉnh thỏi hnh hi em phơi

rnh mặt đất, rnh chn trời

rnh con chim ht khơi khơi bnh thường

rnh con ch ngửi mi hương

rnh ti vọc nước tắm truồng thong dong...

cu thơ đu đ phải lng

hiện nguyn hnh với ngn năm tỏ tnh

bỏ ti vĩnh viễn lm thinh

bỏ ti vĩnh viễn ẩn mnh bn trong

dẫu em thương, nhập chung dng

bệnh rnh hương sắc vẫn lng vng theo ti

(sng ni cng người thơm ngt thơ, 2002)

 

 

3. Thơ cho những người tnh khng c thật

 

Thụ Huấn

em gh đến thăm thật tnh cờ

lm ti bỏ dở một bi thơ

bi thơ bỏ dở thnh nền mng

cho một cuộc tnh rất phất phơ

 

em dạy cho ti từ bước đầu

yu l se sẽ nắm tay nhau

l rnh cho kỹ hơi tnh thở

l nn cho su pht nhiệm mầu

 

ti được biết yu thật bất ngờ

với ti, yu , từa tựa lm thơ

cả hai đều trải lng ra cả

đều hnh hạ mnh đủ phất phơ

(Tri Sng. 1967)

 

Ci Dằm ầu Tay

gởi ci bn học Thuận Thnh

 

chp v đng trăm bi thơ đă viết

gởi tặng em thay lời ni tỏ tnh

em đn nhận với mi cười mắt liếc

ngy qua ngy nh nhảnh lm thinh

 

sau mỗi buổi tan trường ti thường gh

nh em chơi thn mật tự nhin

mẹ em đă thuận theo điều đon biết

nụ cười thơm trong đi mắt thật hiền

 

trước bn học ng ra hng hin nắng

em thường ngồi thả tc một bn vai

đầu cn bt thường ngập ngừng bn miệng

em nhớ ai hay suy nghĩ lm bi ?

 

ti quen thi ngồi cạnh bn, gc tri

chẳng vươn vai cũng đủ chạm tay em

em lm nũng khoe di năm ngn biếc

sợ hương bay, ti mở vở đậy ln

 

em khc khch :- ci anh ny r nghịch

ngn tay tui đu phải cy c rem

sợ hở gi chảy ra nn p lại,

khng dm nhn, tui giấu biệt cho xem !

 

tnh lựng chựng dễ thuơng đi như vậy

c ai ngờ ti chợt vụt lớn khn

ngồi đọc lại những bi thơ ngớ ngẩn

qu non tay đm xấu hổ bồn chồn

 

thiếu tế nhị, ti tm em đi lại

khng trnh by một cht xu l do

m cho dẫu phn trần kh cổ họng

em cũng cho ngụy biện, giả đ

 

em lnh mặt, cn ti lo viết lại

cuộc tnh vng cứ thế ho ra tơ

mẹ em hỏi : - lm chi cho n khc ?

ti giật mnh về gom đốt hết thơ

 

thơ đă chy vŕ ngọn tơ cũng đứt

khng một lời thử vi lại cầu may

em tự i v ti tin rất dại :

để yu người phải biết cht đắng cay !

 

cht cay đắng quả nhin l qu nhỏ

như ci dằm thỉnh thoảng xốn vi giy

ci dằm nhỏ nhưng v cng l lợm

vừa xốn nn để rớt những dng ny

(Tri Sng, 1967)

 

Thơ Cho Buổi Chiểu 03.3.1970

c g lạ đu, em vừa đến thăm

cũng giản dị như bao nhiu người khc

lc mở cửa, ti dặn mnh bnh thản

sao buồn vui cứ thổi go trong lng

 

nước đă rt, dm mong em thnh thật

tr chẳng nồng nhưng ai rt tnh chung

lệ chẳng chảy nhưng lng buồn đ vậy

xin được mời em gh mi hn

 

nắng chợt mỏi bng vng ngoi hin vắng

ti cũng vừa qu np cửa tnh ai

trn trời rộng bao nhiu dng my trắng

trong lng ti đ giăng chật thơ sầu

 

em gắng kể đời hồng nhan tri nổi

trong đớn đau no ti đă vờ qun

ti cũng gắng ba hoa cười bnh thản

cho buổi chiều ny trẻ lại mười năm

 

em gắng kể cho o sầu trắng mi

cho c đơn vẫn đầy mắt đa tnh

cho vụng dại của anh chng thi sĩ

chưa mượn thơ để kn đo tỏ tnh

 

em gắng kể cho tc di từng sợi

nui trn đầu em ngn triệu nụ hn

lng ai đ thm lm con ch mn

lội thnh thang trn những đỉnh tc Hồng

 

em gắng kể cho ai kia say khướt

trong lời sầu như gịot lệ kiều nương

ai chợt nhớ ai vẫn thường dạo phố

cng một người em gi nhỏ dễ thương

 

v ai đ đă vụng về che đậy

bảo chỉ thương đứa em đ v cng

em gắng kể cho một người no đ

biết chuyện vui của một g si tnh

 

vẫn thường gh nh em ngy nghỉ học

ni rất nhiều, nhưng ton chuyện vu vơ

em gắng kể cho nước tr đang uống

c hương thơm như ướp bp tay xanh

 

c chua xt như nỗi đau vừa dậy

trong lng ai vừa trẻ lại mười năm

em gắng kể cho buồn che nỗi thẹn

đời khng vui nhưng vừa đoạn tang chồng

 

chẳng hy vọng lt lng nhau giải lụa

nhưng tiếc chi khng phung ph đời nhau

thi em đến thăm ti, ừ hẳn thế

hay chnh ti vừa mới đến thăm ti

 

hay chnh ti vừa đến thăm chng thi sĩ

suốt đời vui vě những chuyện thất tnh

em hy nhận nơi đy lời xin lỗi

lời cảm ơn, v như vậy đ em

 

ti cn li được bi thơ ny nữa

m đến bao giờ em mới được xem ?

i khi tiễn em về cng bổn phận

lm mẹ hiền, lm go phụ mun năm

 

ti thấy r được ti, thằng khốn nạn

đă yu thương để toan tnh kiếm lời

em hy nhớ đừng bao giờ kể lại

với con em những đau đớn của mnh

 

v cha n khng bị ai mưu st

ngoi một người đ thnh thật yu em

đă cầu nguyện cho đời em c độc

đă đin cuồng ao ước thế cho nn...

 

xin bnh thản bước qua lng cửa vắng

bước qua dần từng ng ngch tri tim

khi quay lại ghế ngồi ti thừa biết

sẽ lm buồn lm khổ những vần thơ

 

khi quay lại ghế ngồi ti thừa biết

đường chỉ mi em cňn quấn chặt đời ti

đă cố gắng để giữ thầm tiếng gọi

đă nhủ mnh, thi như vậy cũng hay

 

khng giọt lệ no buồn hơn im lặng

v bi thơ khng thể hay hơn

chiều ơi chiều bao la thm cht nữa

ta vừa cho ngươi trẻ lại mười năm

(RHDR, 1974)

 

 

Hẹn Em Bn ường

gửi một đoạn đường

nắng x bng ng xuống đường

chiều rồi, chuẩn bị người ti thương về

ti ngồi vẽ ci chữ P

ln chn trụ điện, chỉnh tề chờ em

chờ em khng để gọi tn

chỉ để liếc mắt một bn hng v...

ci lưng

khi em vượt qua

nếu trời c gi thật l thần tin

hai t o trắng bay nghing

khoảnh lưng da sp ong hiền, hiện ra

lằn giy lưng ẩn nhạt nha

thế thi

em đă vuột xa mất rồi

đứng ln, ti trở lại ti

thảnh thơi về ngược hướng nơi em về

giữ nguyn được vẻ chỉnh tề

(Tri Sng, 1967)

 

Gh thăm ngươi tnh cũ

gởi chiếc o trắng Đại Lộc

ti trở về tnh cờ khng biết trước

chồng của em vừa mới hy sinh

em đă nặng hai tay hai đứa trẻ

đu đủ giờ sầu cho chng bạc tc xanh

 

ti muốn ng cng em lời xin lỗi

lời chia buồn, nhưng ngại mất lng nhau

ti muốn thở vo mi hai đứa b

nhưng ngại buồn lng người qu cố, khng nn

 

mắt em đỏ như cy đn sp trắng

ti khng tin em khc được một mnh

lng ti mở chia hộ em giọt tủi

xin em cầm đặt nhẹ xuống lư hương

 

ti muốn hỏi by giờ em cn giữ

suốt đời ny nghề y t hay khng ?

v băng b vết thương người c đủ

an ủi mnh mang nặng vết thương ?

 

sao em bảo đời em ton đau khổ

biết, trnh rồi, m vẫn gặp, thế thi

chồng tử trận, người yu xưa tn phế

mong cho ai ngy thng nhẹ ưu sầu

 

ti khng chống nạng về đy để gő

ln tim em những kỷ niệm xa vời

cũng khng để nhờ em băng b

nỗi điu tn trn thn thể ti

 

v chắc chắn khng lm sao giải thch

lần gh thăm của gă thương binh

đă c vợ, c con đầm ấm

em bằng lng, kỷ niệm kh qun ?

 

thi đă trt đến đy rồi, hăy rt

cho lng nhau cht lệ ấm đi em

bn chn tri ngy xưa em thường gối

giờ xin đời lm một ngọn huơng

 

hy thắp sng cho com em ngồi học

cho con ti ngồi tập vẽ bản đồ

đừng c khc, ti đi đy, đừng c khc

nạng g sầu lc cc đường khuya

(Ru hong a rot 1974)

 

Thơ tnh dn ở ng tư

gửi ng ba Ba La

cảm ơn pht cng tnh cờ ng lại

đủ nui tnh thơm ngt đến hm nay

sng bụi đỏ chập chng sau xe-ngựa

tưởng như chừng vẫn với nắm bn tay

 

chừ ta ở rất xa nơi em sống

chừ em nằm rất st giấc mơ ta

trong trời đất c v vn khoảng cch

trong tnh yu thương nhớ xo chia xa

 

c buổi tối ta nằm nghe ta ht

nhn ra em dối mẹ gh qua nh

c buổi sng ta thm đi xe đạp

nhớ chiều theo hương o thở đi t

 

em c lượm gim ta chm gi mới

vừa thổi qua khe cửa sổ phng em

nơi con muỗi than van xin giọt mu

nơi ta qu xin dng tặng tri tim

 

em đă đốt gim chưa bi thơ vụng ?

tnh cho em một thuở chạy nhật trnh

lng ta trải bao lần trn mặt bo

lặp lại hoi nhưng bảo đảm mới tinh

 

em cũng gi vừa xong nguồn kỷ niệm ?

lt gối đầu hay chn giữa ngă tư ?

năm tiếp thng người nối người qua lại

tnh nhập thn cho đời biết tương tư

 

em chợt khc như ngy xưa đ hả ?

mi tm mi tiễn giọt lệ qua đời

em đă cất ta su vo da thịt

sao nửa chừng cay đắng đnh rơi ?

 

ta cứ hỏi ... v thật th ni dối

khi soi gương ta vẫn nhận ra em

sau em đă kh nhiều người gh lại

cũng như thơ cứ phiu dạt bồng bềnh

 

em nhớ nh, ra ng tư gim nh

xch guốc ln cho chn đất tm vai

từ ngn biếc em đi thơ ở lại

mặc ta đnh tiếp tục mất cả hai...

(sng ni cng người thơm ngt thơ. 2002)

 

Hồi m Cho Người Tnh Sng Vệ

khng chờ đợi nhưng thư em đ đến

khng yu thương nhưng bỗng nhớ nhung

ti cởi o, gối đầu nằm đọc

l thư em thăm hỏi chia buồn

 

chắc buổi sng nơi em ngồi c gi

c sương bay ln đi chữ v tnh

c con bướm ngoi vườn tha gịot nắng

về tổ sầu tm lại tri tim

 

ti gắng tưởng tượng ra tờ giấy trắng

bn tay xanh suy tnh, ngập ngừng

ti gắng tưởng tượng ra từng ngọn tc

trn đầu em nghing xuống l thư

 

v như thế khng chừng đu ti biết

những lời buồn em by tỏ cũng nn

v như thế khng chừng ti viết được

bi thơ tnh đăng bo tặng em

 

điều chắc chắn em cũng cần nn biết

ti by giờ l kẻ lạc quan

ngy khấp khểnh lang thang nhn thin hạ

sống hộ mnh, vui biết bao nhiu

 

bởi nước mắt khng cn để khc

bởi tri tim đă hết on th

bởi tn tật ti yu đời hơn nữa

cng yu đời, ti cng nhớ nhung em

 

v chắc chắn vợ ti khng trch mc

một người chồng lng mạn, bng lng

đời cũng thế, phải khng đời thn mến

lng của ti như một cốc rượu hồng

 

cũng nn ni để em thng cảm

thơ ti by giờ l chiếc l kh

em đừng kiếm trong ny kỷ niệm

em đừng hn ln những chữ bơ phờ

 

lẽ dĩ nhin lm sao qun được

những buổi chiều sng Vệ bng lng

những vin kẹo đến tận bờ ức Hải

những chiếc hn gi trong mảnh giấy hồng

 

thnh thật ni rất buồn khi nhận được

thư của em từ sng Vệ gởi ra

ti đă đốt để ngồi nhn khi biếc

bay quanh mnh thấm thấu vo da

 

thi dừng nh, hỡi người tnh sng Vệ

hỡi người tnh của giọt thơ ta

em đă sống mun năm rồi đ

chỉ mnh ta sầu một nấm mồ

(RHDR, 1974)

 

thơ cho Scotte Jeanne

gửi mắt nhn đang ở Paris

thư Jeanne đến vo những ngy sắp tết

một đi ging nhưng tha thiết bao nhiu

mỗi nt chữ tưởng chừng như phản chiếu

dng Jeanne ngồi cắn cn bt buồn thiu

 

Jeanne than nhớ ma xun trời qu mẹ

cc nở vng từng cnh ẩm hơi mưa

mẹ nấu bnh cho Jeanne ngồi chụm lửa

đm ba mươi thao thức đn giao thừa

 

Jeanne than nhớ đường Quang Trung bng mt

hng cy xanh mời gọi những bn chn

buộc cặp sch sau ba ga xe đạp

chiều tan trường dạo khắp nẻo bng khung

 

Jeanne than nhớ rạp Ha Bnh tn tạ

trước ngi nh Jeanne đ được sinh ra

ngi nh ấy chắc giờ hoang vắng lắm

cn đứng im trong bng gốc me gi ?

 

Jeanne than nhớ một người hay qua ng

lấp l đầu đường chờ đợi vu vơ

chỉ mấy bước nhưng m xa cch lắm

cn xa hơn những khoảng cch by giờ

 

v Jeanne bảo Paris khng cn đẹp

ging sng Seine khng quyến rũ nổi Jeanne

thp Effet cũng hững hờ ngơ ngc

đường cng vin nặng bước sỏi m thầm

 

sao Jeanne bảo vườn Luxembourg xa lạ

rừng Il de France hoa l chỉ gieo buồn

những lu đi những ngi nh nc nhọn

đứng lạnh lng như rụng mất tnh thương

 

thi Jeanne nh, hm nay trời lạnh lắm

đường ti đi Jeanne cũng đă từng qua

thơ mừng tuổi đầu xun sao nghn nghẹn

c ci g như thể tiếng thở ra

 

chắc c lẽ ti cũng vừa nhung nhớ

Jeanne hy nhn xuống mặt nước sng Seine

ti hy vọng khun mặt Jeanne rạng rỡ

bởi lng ti vừa gh đứng kề bn

(đưa nhau về đến đu, 1989)


 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ