Khánh Trường
Ông là họa sĩ, văn sĩ, mà cũng là thi sĩ. Vì là họa sĩ, thơ ông đầy màu sắc. Bài thơ nào của ông ít nhiều cũng có pha màu vào đó. Nhiều màu xanh và màu vàng. Nhưng màu trắng thì mở đầu cho "Ðoản Thi Khánh Trường" của ông. Hãy xem màu trắng của Khánh Trường.
Tuệ Mai
Một cành mai trắng nở
run bên bờ tử sinh
một cành mai trắng nở
cháy đỏ nghìn tạng kinh
Ốc Ma
Ta như con ốc ma
ngủ dưới vầng hoa trắng
nghe thời gian chảy qua
sinh sinh
hóa hóa
vô cùng...
Chiều Mênh Mông
Gió đưa hương nồng
trong chiều mênh mông
nhà ai hoa bưởi
trắng rợp nghìn bông.
Ðồi Tây
Vui chân bên ngọn đồi Tây
mù xa núi Bắc trắng mây chập chùng
ngước lên mắt chạm đỉnh tùng
nhìn quanh trời đất vô cùng tịch liêu
nghe như rơi rớt trong chiều
tiếng con quốc gọi đìu hiu non ngàn.
Nhiều bài thơ hay khác nữa; bài nào cũng pha màu. Mỗi màu sắc là một nỗi niềm.
Nửa Cuộc
Sáng nay nhìn giọt sương hồng
đậu trên một ngọn cỏ bồng đong đưa
hỏi lòng: nầy đã về chưa
cái ta nửa cuộc đã thừa sân si?
Nắng Reo
Em ngang qua ngõ
một bầy nắng theo
ô kìa nắng reo
về đâu em nhỏ
mắt cười trong veo?
Nỗi Nhà
Vầng trăng quê cũ còn kia
mà sao sương đã đầm đìa nẻo qua
đêm đêm quặn thắt nỗi nhà
tóc chưa điểm bạc, hồn sa vực trầm.
Xanh Rì Cỏ Khâu
Các em nào khác chi tôi
loay hoay ăn ngủ đứng ngồi ngu si
mai kia tàn úa xuân thì
các em rồi cũng xanh rì cỏ khâu.
Thi Sĩ
Bên bờ hồ nước chảy
thi sĩ ngồi làm thơ
hồn treo trên vách đá
mây trắng phủ đầy người.
Hoa Mãn Khai
Ngồi bên song cửa
nhìn người đi qua
ô vườn hồn ta
một bông hồng nhỏ
bắt đầu mãn khai.
Dẫu thế, đôi lúc ông vẫn cảm thấy bất lực với hội họa.
Vẽ
Vẽ lăng nhăng, vẽ lằng nhằng
vẽ xanh vẽ đỏ vẽ đen vẽ vàng
cố tìm trong cái hỗn mang
cái mưa nắng rất dịu dàng nắng mưa
vẽ hoài vẽ đã được chưa
cái phần bất khả thiếu thừa cực vi?
Chân Dung
Vẽ em trán ngọc tai ngà
đường ngôi chẻ giữa, tóc pha hương trầm
vẽ em răng khểnh duyên thầm
môi non mộc dược, má dầm tuyết trinh
vẽ em vẽ bóng vẽ hình
làm sao vẽ được cái tình xưa sau?
Khi ông không vẽ, không viết, không nói được điều muốn nói, ông cũng tin rằng người ta không thể chạm đến được tình ông.
Cách Chi Em Hiểu Ðược
Sông với nước có bao giờ hiểu được
cát đôi bờ bồi lở tang thương
em cũng thế cách chi em hiểu được
tình như mây tan hợp vô thường.
Ông có vẻ như đang trăn trở trong đời với một dấu hỏi lớn. Tợ như những thiền sinh với công án hay thoại đầu.
Muôn Năm Chẳng Hiểu
Lăn trong cõi sống vô tình
có khi chỉ một cái hình phù hư
loay hoay ăn ngủ mệt đừ
muôn năm chẳng hiểu chân như hướng nào.
Nhưng ít nhất thì ông cũng biết thế nào là hạnh phúc. Tìm thấy hạnh phúc nhỏ nhoi trong cõi đời mộng mị.
Xôn Xao Nhịp Trầm
Cúi hôn em, cảm ơn đời
cảm ơn hạnh phúc tuyệt vời chiêm bao
cảm ơn sợi tóc ngọt ngào
ngủ trên buồng ngực xôn xao nhịp trầm.