Hồ Thành Ðức

 

 

Ngựa trắng đi khuya

Dang cả hai tay đón tiếp đời trìu mến

Cúi cả linh hồn tiếp nhận tình em

Thương những câu ca, bài hát êm đềm

Mê lịch sử từng đêm vùng khởi nghĩa!

Ta sinh ra mây mù giăng tứ phía

Ngựa chiêm bao cỡi trận chết mấy lần

Ta mê em đời giắt lược cài trâm

Thời con gái em làm ta say tỉnh.

Tình yêu em ta có lần toan tính

Phân chia em bằng nghĩa sống ân tình

Cây trụ điện, nhà thờ và thánh giá

Tà áo bay với cả gót chân mềm

Mười mấy năm rồi! Vừa lớn vừa khôn

Si ân ái, cả mê người lịch sử

Nhìn mắt em ta mờ dần quá khứ

Bao thương đau ta nhắm chảy hai hàng

Hai mươi năm đời rẽ dọc chia ngang

Ta thức tỉnh toàn chiêm bao lịch sử

Tay anh đây, xin xem dường quá khứ

Khúc nào buồn em bỏ bớt cho vui!

Môi anh đây, xin mở hết nụ cười

Ðể khuya vắng anh theo đàn ngựa chạy

Viết linh hồn của ngựa trắng đi khuya.

(1962)

 

 

Hội An trong nỗi nhớ

Con phố nhỏ, đưa ta vào cõi nhớ!

Bao mùa Xuân trăn trở giấc ly hương

Hội An ơi! Cồn bãi với phố phường

Trông ngoảnh lại, với muôn vàn thương tiếc

Buổi ra đi, cánh buồm giăng biền biệt

Núi sông hờn! Luyến tiếc gót giày hoa

Em ở lại! Mẹ già chiều bóng xế

Anh ra đi! Ngày tháng ánh trăng lu

Chiều cuối đông, thành phố nhỏ sương mù

Em cửa sổ, mây bay vòng tuế nguyệt

Gót phong trần đã in màu sương tuyết

Ta lưu linh làm kẻ ngóng thiên đường

Sáng mai nào? Thành phố nhỏ đầy sương

Em áo tím đến trường qua ngõ hẹp

Thơ yêu em cả trăm lần sao chép

Vẫn hắt hiu ngói cũ với tường rêu!

Ta ở đây sáng nắng với chiều mưa

Nơi xứ lạ, nhập nhòa trăng cánh hạc

Năm mươi năm tan tành trong đổ nát

Chuyện ra đi cứ canh cánh bên lòng

Hẹn ngày về sáng đợi với chiều mong

Tình thuở trước phai dần trong tưởng nhớ!

Trong yêu thương có điều gì tan vỡ!

Buổi ra đi còn chút nắng ngày về

Mùa Xuân này gởi lại bức tình thơ

Em yêu dấu! Hội An ngày trở lại

Ngựa yên cương, thành cao, đường quan ải!

 

Lớp lớp về! Nhìn lại dáng em xưa

Thời rong rêu! Cửa đóng với then cài

Trăng cửa sổ, nhìn sâu đêm tình ái!

Con nước về! Cuối bãi gió vi vu

Ta về đây thành phố xám sương mù

Em thức giấc! Hội An ngày trở lại.

(1995)

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ