Do tính cách đọc thơ hoàn toàn chủ quan như đă nói ở trên, xin bạn đừng xem đây như một thiên khảo cứu hay một bộ sưu tập về thi ca Việt-nam. Tôi đọc bằng cảm xúc, không đọc bằng kiến thức. Nếu những lời bàn nào đó của tôi đối với một bài thơ mà không đúng ư tác giả th́ chẳng có nghĩa rằng tôi hiểu sai đâu, mà chỉ v́ tôi đọc thơ tác giả đó bằng cái hồn, cái giọng, cái cảm xúc của tôi đấy thôi. Xin đừng càm ràm, phiền trách. (Vả chăng, này các thi nhân, các bạn có thể nào chỉ tôi làm thơ cách sao mà không bị người khác hiểu sai ư không?) (trích LỜI THƯA của Vĩnh Hảo viết cho các trang "Đọc thơ")

 

 

 

Hoàng Xuân Sơn

 

 

 

 

Thơ ông buồn vời vợi. Buồn từ trong buồn ra. Buồn từ ngoài buồn vào. Ở đâu cũng thấy buồn. Thảng hoặc có vài nơi ông đùa bỡn một chút, cũng vẫn thấy buồn thấm thía thế nào ấy--đùa cho người ta buồn rơi nước mắt.

Tác phẩm của ông, tôi chỉ có duy nhất tập Viễn Phố, xuất bản từ năm 1988, nên không rơ về sau, thơ ông có khác đi chăng? Câu hỏi có hơi thừa. Chắc chắn sẽ khác đi chứ. Mọi người đều khác đi. Nhưng đọc từ Viễn Phố, tôi có cảm tưởng là mọi thứ trong đời sống, trong tư duy của Hoàng Xuân Sơn đều sẽ khác đi, nhưng hồn thơ, tứ thơ của ông... vẫn buồn nỗi buồn lâm râm dai dẳng của xứ Huế. Buồn chẳng giết ai. Chỉ gặm nhấm cho ṃn những mảnh hồn muôn đời thơ dại dưới cơn băo xoáy cuộc đời.

 

Thoảng Tan

Không có ǵ đâu em

Chiều nay như mọi bữa

Đêm, cái chết êm đềm

Vẫn nuôi ngày sống, thở

 

Một năm có mấy mùa

Thời gian đâu trẻ lại

Từng ngày qua ngày qua

Tuổi tên không c̣n nhớ.

 

Trúc xanh biệt mai vàng

Xui chi mùa gió chướng

Đau xót một cành lan

Hôn nỗi buồn cúc trắng

 

Từ trăng xưa mệnh yểu

Mồ khuất bóng giai nhân

Bên rào thưa giậu héo

Ngơ ngẩn hồn đông lân

 

Dấu bụi mờ thư án

Ḍng mực cạn khô rồi

Thơ bứt nguồn lá thắm

Nhạt ư t́nh đôi mươi

 

Hàng dừa cau lả ngọn

Khóc vận nước ao tù

Cơi mưa chiều nắng sớm

Cũng hao ṃn thiên thu

 

Không c̣n ǵ sao em

Ngọt ngào son phấn cũ

Cũng như làn hương đêm

Thoảng tan vào cơn gió.

 

Mùa Đông

Sáng nay trời đóng băng

Ḷng cũng vừa đông đá

Trong đại kiếp hằng hằng

Bước chân c̣n xiêu ngă

 

Mùa đông mùa ẩn tự

Trên nóc tháp chuông rền

Bay đi lời sấm ngữ

Tới cơi huyền mông mênh

 

Người mặc áo dấu đen

Đi giữa trời thinh vắng

Mây ở cuối lâm tuyền

Đẫm sắc chiều vô lượng

 

Tin ở ḷng bằng hữu

Đẹp bốn mùa hoa niên

Lâu ngày không thăm bạn

Như thiếu cả một miền

 

Có di hành được không?

Những sóng đời chia nhánh

Đă qua rồi phải không?

Những nguồn đời bất hạnh

 

Về giữa phố băng tan

Khuất một ngày đông chí

Chờ nhau ngọn nắng vàng

Hong mối sầu vạn kỷ.

 

Tẩy Trần

Bàng hoàng những trận mưa xuân

Đầu niên tắm gội vô ngần nước trong

Sợi nghiêng rượi mát cả ḷng

Sợi lâu rửa sạch bụi hồng thâm căn

Cầu mưa ướt ngọn đầu trần

Ướt đầm khô ải châu thân héo ṃn

Mười năm cây cỏ lầm đường

Nhọc ḷng đất đá hoài công đợi người

Mưa c̣n đọng nước trên tay

Tạ ơn vũ lộ một ngày đoái thân.

 

Quê Người

Nằm đây

xứ lạ quê người

nh́n ra một thuở

đất trời chửa quen!

mưa chi sáu tháng lạnh tràn

thâm ch́m dưới áo tuyết dàn trắng mây

buồn trơ trụi mấy hàng cây

về đâu chiếc lá của ngày thu xưa?

Nằm đây

lọt mấy âm thừa

tiếng mưa chẳng ngọt

hiên nhà mái câm

nh́n xuyên thấu kính tâm thần

một cơn bệnh rũ

mộng nằm cố hương.

 

Quỳnh Hương Một Đóa Vùi Lau Lách

Chiều ba mươi Tết lạnh, về không

Nắng ở trên mây rụng cuối ḷng

Nhà ai tiếng pháo mơ hồ vắng

Em từ âm vọng buổi tàn đông?

 

Cuối một năm hay cuối một đời

Cuối thời trai trẻ biết rong chơi

Từ đây nước đă khô thành cát

Hết một con sông mạch máu người

 

Bóng lạ gương soi buồn lặng thấm

Sầu che tóc rũ mắt không hồn

Nắng biệt bên trời mây chợt trắng

Ḷng đêm cao tới mộng vô thường.

 

Hết một năm có ǵ rộn ră

Vậy sao ḷng vẫn thấy dửng dưng

Mầu xanh dẫy chết trên cành lá

T́nh ái ban sơ khép nửa chừng

 

Khói sóng chưa tan đường mịt gió

Chiều đi quanh một vẻ thờ ơ

Bóng đuổi tinh vân dài mấy phía

Đời khôn nguôi một phút ơ hờ

 

Rồi sẽ không t́m ra nữa đâu

Ngày xanh ôm mặt nhật qua cầu

Quỳnh hương một đóa vùi lau lách

Cồn xa cát lạnh biết nằm đau.

 

Cũng May

Cũng may ta c̣n giấc ngủ

C̣n mơ thấy được quê nhà

Cũng may tay chân c̣n đủ

C̣n lây lất sống phương xa

Trái tim đêm dài trăn trở

C̣n mang nhịp đập ngày về

Ch́m trong da vàng máu đỏ

C̣n hai mắt giấu buồn lo

Nh́n ta bước đi ngày khó

Trông ta thấp thỏm đứng ngồi

Tám năm xa ĺa quê cũ

Thấy ǵ trong bóng chiều rơi?

Tiếc thương mây đùn trắng xóa

Không mưa ḷng cũng ngậm ngùi!

 

Cũng may ta c̣n nặng nợ

Không quên đời gửi quê người

Một chút hoài mong c̣n đó

Để c̣n ấp ủ đầy vơi.

 

Ngôn ngữ thơ của ông nhẹ tênh. Không sáo ngữ. Không cường điệu. Chữ dùng đơn giản. Thơ viết như nói. Tự nhiên. Nhẹ nhàng. Mà chở một nỗi ǵ "nặng" tựa hư không.

 

Bạch Thi

Trắng tinh ḷng giấy

những lời thơ trinh nguyên

giữa bờ phúc-nạn

đêm hạ huyền rủ sương

tin trẻ lạc điệu

cây rừng đốt lửa thơ vô ngôn

cười điên mê bầy dă thú

cành nguyệt quế hương thầm

trăng lưỡi liềm quắc mắt

chứng-nhân-thời-phế-sử

mây xuống tóc trên đồi

đêm ơi chao nghiêng...

kỷ niệm đời núi đá xanh

viết Saigon nửa đoạn

những bài thơ trắng

chữ nghĩa thiên-di mùa băo biển

thời-gian bạo-tàn thổi lướt

ngọn tháp chuông rùng ḿnh

chiếc mỏ neo ngoài khơi quăng quật

người-thủy-thủ-cuồng-ngâm-con-tàu-

gào-la-viễn-phố

bên kia ngày vô tận

một kẻ chết đứng trên đường

những tờ thư cuốn đi

tín-hiệu không lời buồn bă

 

Có những bài thơ trắng

như cơi ḷng rỗng không.

 

Buồn đời. Buồn t́nh. Buồn cho người. Buồn cho ḿnh. Buồn v́ tất cả. Đôi khi gắng gượng ngoi lên bằng thiền tập, nội quán... mà nỗi buồn vẫn cứ bám lấy, bằng một h́nh thức khác. Nhưng ít nhất th́ qua những cố gắng như vậy, người ta hiểu rằng, ông rất vững chăi. Ông ôm nỗi buồn như cái phao, trôi qua ḍng sông cuộc đời biến loạn, phù ảo. Ông không oán ghét cái phao. Ông thủ thỉ nói chuyện, tâm t́nh với nỗi buồn của ông.

Ḍng thơ buồn như vậy, không d́m ta xuống mà lại nâng ta lên. Nét riêng của thơ Hoàng Xuân Sơn, theo tôi, là ở chỗ đó.

 

Định Lực

Ngồi đây định lực hao ṃn

Ra vào thấp thoáng tựa hồn quỷ ma

Ngồi đây lẩn bóng dương tà

Ngộ đêm tóc trắng mù sa tuổi đời

Qua đường lánh một niềm vui

Từng khung kỷ niệm buốt trời xưa đi

Ngồi đây lạnh buổi phân kỳ

Vẫn hồn thiếp mộng hồi qui bến nào

Nghe buồn vỡ ngọc trầm châu

Hoa vàng mấy thuở nhành trao lại người

Ngồi đây hẫng một môi cười

Cũng đành vấn lệ sầu nguôi một ḿnh.

 

Thiên Sử

Lên đồi sương ướt cỏ vàng

Hồi chuông phá tịch vỡ ngàn thông xanh

Bỗng nhiên trời đất trao t́nh

Con chim ẩn sắc trên cành hư vô

Nh́n nhau khe suối hững hờ

Đêm qua vũ nguyệt dưới bờ trúc hiên

Về thôi một cơi ba miền

Môi đời đă nhạt mầu thiên sử buồn.

 

**********

 

(viết thêm ngày 6/6/2002)

Tuần trước nhận được tập thơ của thi sĩ Hoàng Xuân Sơn gửi tặng. Thật vui. Tập thơ đẹp, mới toanh trên tay ḿnh, nhưng nh́n lại năm xuất bản th́ đă gần 10 năm trước. Té ra ḿnh đọc thật ít, và đọc thật chậm. Thơ người đă có lâu rồi mà nay mới được đọc. Hí hửng lật ra đọc ngay.

Tựa thi phẩm này là Huế Buồn Chi. Nữa, lại buồn nữa rồi. Ông này cứ ưa lấy buồn ra mà giỡn, mà chọc người ta. Vậy mà người ta cứ thích đọc thơ buồn của ông. Đọc tựa đề đă thấy buồn trước rồi, nhưng đâu có ngán, cứ lật ra mà đọc. Cái buồn trong thơ ông... đọc nghe "đă" lắm. Chẳng làm ai sợ cả. Vậy th́, đọc tiếp vài bài lục bát thật tuyệt:

 

Gọi Vong

một mai cổ tháp ḷng anh

đá sầu rêu thảm khóc thành thị em

từ trăng u uẩn xuống thềm

sông gầy kỹ nữ đêm đêm gọi về

gọi buồn am miếu sắt se

gọi vong liễu, hạnh đầu hè thảm thương.

 

Tỏ T́nh

đă nghe trăng hú lần nào

một đêm nằm gối trời sao ngợp hồn

ô

thân nhỏ bé như c̣n

mà chân sương lạc về non cao đầy

em như phiền muộn đông tây

mới đêm hôn nụ đă ngày phất phơ

đă nghe mưa hát bao giờ?

mưa thâm kim chín mưa mưa

tỏ t́nh.

 

Thuyền

Thuyền, cầm

ngọn nước thờ ơ

để cho rong tảo lên bờ ngủ hoang

buồn đi quải gió theo đàn

trường thiên thu thủy hồn tan nguyệt biều

như t́nh c̣n chút lửa thiêu

nghe mùa cổ điển dậy triều sóng đưa.

 

Sương Trắng Đường Quê

Gối hờ lên cánh tay đêm

nhắm mắt c̣n thấy sao ch́m dưới khe

ôm vai hồn mộng nói về

sương em chừ trắng đường quê mấy chiều.

 

Lượng Biển

Khi về lượng biển bao dung

ḷng sông vợi sóng cho trùng hưng lên

em ơi gạch ngói vẫn bền

hàng mai chợ mốt nhà huyên tụ đoàn

xuân về trời mộng đoan trang

những hồn kim thạch nhắc hoàng cung xưa

hồn bông trái giục đơm mùa

cài cho em một nụ hờ nghiêng vai.

 

 

 

 

 

Trở về mục Đọc Thơ